truyen thu mua vo truoc
Truyện [Lizkook] Lão Công Thần Bí Mua Nhầm Vợ Sát Thủ - [Lizkook] Lão Công Thần Bí Mua Nhầm Vợ Sát Thủ trên di động. Vui đọc truyện Tác giả: Lưu Thập Nhất Phong Thể loại: Hoán đổi linh hồn, hành động, hắc • Truyện thuộc thể loại fanfic Lizkook, không thích có thể
20:57 Ngân hàng Nhà nước tăng lãi suất: Chính sách tiền tệ bình thường hóa hậu đại dịch; 20:45 Triệu phú tiết lộ quy tắc chi tiêu không phổ biến nhưng lại giúp ông có được 3,8 tỷ USD; 20:38 Xác định thời hạn sở hữu nhà chung cư: Thiệt hơn ra sao?; 20:27 3 ngõ chợ là "thiên đường ẩm thực", thích hợp để
Mua gói. Xem tất cả Võ Sĩ Đấu Bò Ninjago - Các Cao Thủ Phái Spinjitzu. 15:30, khoảng 23 phút hơn Heo Peppa. 15:30, khoảng 23 phút hơn Heo Peppa. 15:30, khoảng 23 phút hơn
Vay Tiền Online Banktop. Tịch Na một mặt cắt miếng thịt bò bít tết, một mặt nhìn Lê Thượng Thần bên cửa sổ, nhỏ giọng nói chuyện điện thoại di động, chợt thấy cả người anh cứng đờ, đôi mắt sâu đen láy khiếp sợ mở to, gương mặt đẹp trai thoáng chốc hoàn toàn trắng bệch, anh làm sao vậy? Giống như nghe được tin dữ của người nào đó."Ba chắc chắn chứ?" Lê Thượng Thần thật vất vả nặn ra một câu, tin tức mà cha anh truyền đến quá kinh người, anh kích động đến khẽ run, trước mắt thế giới mơ hồ, anh cảm thấy hơi chóng Tằng nói "Rất đáng tin, ba đã xác nhận đến hai lần. Chỉ bằng nguyên nhân này, con nên đi tìm cô ấy."Tịch Na nhìn Lê Thượng Thần, thấy anh nói thêm mấy câu rồi cúp máy, trở lại chỗ hỏi "Là ba anh gọi điện thoại tới sao?"Anh gật đầu, từ chối cho ý kiến, rồi cầm dao nĩa lên một lần nữa, so với vừa nãy anh có vẻ càng thêm không yên lòng, lông mi của anh hơi nhíu lại, vẻ mặt tựa như khổ sở, tựa như sầu lo, tựa như mờ mịt, tựa như chắc chắn, vừa tựa như không biết phải làm sao."Ba anh nói gì vậy? Anh đột nhiên thật giống như tâm tình không tốt.""Ba anh nói, ông ấy muốn cho anh một khoản tiền, số tiền không nhỏ, có thể bù vào số tiền còn thiếu để bộ phim của anh tiếp tục được quay."Tịch Na vừa nghe song, không có phản ứng gì mà nói "Tốt, vậy rất tốt, chúc mừng anh." Đáng ghét! Chỉ kém một chút nữa là anh sẽ thuộc về cô như ý nguyện. Nhưng mà, chuyện này với anh mà nói là chuyện tốt đi, sao trông anh lại như người mất hồn vậy?Cho dù vô luận cô có hỏi khéo léo như thế nào, anh cũng không chịu kể chi tiết việc anh với cha mình nói chuyện gì cho cô nghe. Bọn họ tiếp tục dùng bữa, sau khi ăn xong, Lê Thượng Thần lái xe đưa cô trở họ không hề hay biết đội phóng viên núp trong bóng tối, rắc rắc rắc rắc, lén đem hình ảnh bọn họ cùng nhau đi ăn tối, cùng nhau lên xe rời đi, tất cả đều chụp lại hết.*Những hình ảnh đó hai ngày sau được đăng lên làm ảnh bìa của nhật báo tuần giờ nghỉ trưa, Từ Lỵ Hoan đến quán cà phê do bạn tốt Phương Phương của cô kinh doanh. Cô đứng sau quầy hàng cùng bạn tốt của mình nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng cô giúp bạn mình một tay chào hỏi khách hàng vào Phương mới bổ sung thêm một vài loại đồ uống vào menu dành cho khách, để khách hàng có nhiều sự lựa chọn về loại đồ uống mà mình ưa thích, Từ Lỵ Hoan giúp đỡ bạn mình sắp xếp lại thực đơn, một mặt xem báo chí, cho đến khi cô lơ đãng liếc về phía góc bàn bên kia chợt nhìn thấy trang bìa của tờ tuần san, bìa mặt của nó làm rung động, hấp dẫn sự chú ý của của trang bìa là một cô gái mới lớn? Như vậy mà anh ta cũng xuống tay được? Chậc, anh đương nhiên xuống tay được, đàn ông chỉ thích những cô gái trẻ tuổi, trước hôn nhân anh phong lưu đã thành thói quen, sau ly hôn anh càng thêm không cố kỵ gì, mấy năm này chắc hẳn anh cũng chẳng có chút cô đơn tịch mịch nào, rõ là. . . . . ."Muốn nhìn thì nhìn thôi." Bạn tốt Phương Phương thình lình ném tới một Lỵ Hoan phẫn nộ đem tầm mắt từ bìa mặt tờ tuần san rời đi. "Mình không muốn xem.""Thật không vậy. Đôi mắt trợn to của cậu muốn dính vào bìa mặt của tờ tạp chí rồi kìa." Không muốn xem mới là lạ."Mình không muốn nhìn. Tựa đề này thật là phản cảm." Tựa đề được đặt rất mùi mẫn và ướt át, ám chỉ Lê Thượng Thần dựa vào việc hợp tác làm ăn nhân cơ hội thuận lợi liền gặm luôn cỏ non, ngoài nội dung này ra thì không có nhiều nội dung khác để nghĩ về việc này."Ôi trời, cậu cũng biết đấy hiện tại truyền thông càng ngày càng biến chất, viết bài càng hay càng mùi mẫn thì mới có nhiều độc giả xem khi đó bọn họ mới thu được nhiều lợi nhuận, ai biết sự tình là như thế nào.""Nghe giọng điệu của cậu, có vẻ như không tin anh ta là người làm những việc như báo chí đã đăng?""Chẳng lẽ cậu tin tưởng?" Phương Phương hỏi ngược lại. "Được rồi, cậu và anh ấy đã từng cùng chung chăn gối với nhau, có tài liệu đây cậu trực tiếp nhìn xem, độ chính xác của tin tức này là bao nhiêu?""Mặc dù không đúng như báo chí đưa tin, nhưng cũng không khác nhau là bao nhiêu." Từ Lỵ Hoan bĩu môi."Coi như sự thật không giống với báo đài đưa tin đi, như vậy giữa hai người họ hoàn toàn chỉ là quan hệ làm ăn, nhưng chẳng lẽ bọn họ hợp tác làm ăn với nhau nhiều đến mức đi đâu cũng phải gắn liền với nhau không rời nhau sao kòn đưa đón nhau về đến tận phòng? Chỉ là, đối phương nhỏ hơn anh ta khoảng chừng 10 tuổi, anh ta cũng xuống tay được đi?""Anh ta cầm tinh con thỏ , là một loài động vật yếu đuối làm gì cũng muốn có đôi có cặp mới cảm thấy an toàn đi.""Khó trách anh ấy không ứng phó được con cọp mẹ như cậu." Phương Phương cười ha ha, nheo mắt nhìn bạn tốt. "Giọng nói của cậu rất chua đó, có phải là ghen hay không?""Mình chưa ăn dấm, là mình cảm thấy không công bằng. Trước khi kết hôn đến sau khi ly hôn, anh ta thay đổi bạn gái không ngừng, còn mình? Cho đến bây giờ vẫn chưa quen với người đàn ông nào khác ngoài anh ta.""Nhưng mà, chính là do cậu không muốn quen bạn trai mới, tiêu chuẩn của cậu quá cao, chọn tới chọn lui đều không vừa ý."Từ Lỵ Hoan hừ một tiếng. "Dù sao cũng đều là lỗi của anh ta!""Được rồi, đều là lỗi của anh ấy, quá uất ức cho cậu rồi." Phương Phương ôm đầu vai của cô bạn tốt, hai người trò chuyện hăng say, cũng không chú ý đến cửa tiệm đang từ từ mở ra, có người đang đi tới gần chỗ hai người bọn họ. "Có khi nào, cậu hối hận vì đã rời bỏ anh ta không?""Không hối hận một chút nào cả." Thật ra thì, nhớ tới anh trong lòng cô cũng cảm thấy có một chút phiền muộn, nhưng cô làm bộ như không có loại cảm giác này, cũng không muốn suy tư ngĩ ngợi nhiều về việc vì sao lại có loại cảm giác đó. "Nhìn anh ta xem, xì căng đan chưa từng lắng xuống, càng chứng minh bản tính phong lưu của anh ta, thích trêu trọc đùa bỡn với những cô gái khác, như vậy càng khẳng định quyết định ly hôn của mình là phán đoán chính xác.""Nhưng lúc đó anh ấy cũng rất nghiêm túc mà, ví dụ như năm đó anh ấy cùng cậu kết hôn ——" Phương Phương nhìn thấy vị khách đang đi tới, cô há to miệng, liều chết hướng Từ Lỵ Hoan nháy mắt.
Từ nhỏ, khát vọng được yêu, được tiếp nhận, Lê Thượng Thần không ngờ gặp được tình yêu thì anh lại xoay người chạy anh nói chuyện phải tuyệt tình, đem giới hạn của hai người kéo dài ra. Cô phải bảo vệ con trai, ước gì anh đừng tới quấy nhiễu, quyết không chủ động đi tìm anh, cho nên lần này phải hoàn toàn kết tâm anh như có một phần theo đó mà chết núi trước, anh tới nhà gỗ của Tịch Na, mới biết đêm hôm qua cô đã trả phòng, em họ nhờ quản lí sơn trang nói lại, cậu muốn mang Tịch Na thất tình đi chơi một hai vậy anh xuống núi một mình, không phải ần đầu tiên lái xe một mình, nhưng là lần đầu tiên anh cảm thấy cô đơn như đi thẳng đến phòng chụp ảnh, lập tức lao đầu vào công việc. Anh không ở đây mấy ngày, tổ kịch bản vẫn làm việc thuận lợi, anh lại trở về công ty, xử lí công việc, đêm khuya mới về đến thư hai, sáng sớm anh lại đến phòng chụp ảnh, bận đến nửa đêm canh ba mới về nhà nghỉ ngơi. Anh lợi dụng công việc bận rộn, giải sầu nhưng cũng không thoát khỏi sự cô rất mệt, đến mức sáng hôm sau bảy giờ chuông cửa vang lên thì anh vẫn còn ngủ mê man. Chuông cửa liên tục vang lên trong năm phút, anh mới mặc áo ngủ, nửa tỉnh nửa mê đi mở chính vừa mở, ngoài cửa rõ ràng là Từ Lỵ mặc áo sơ mi màu tím mỏng manh, nút áo sơ mi mở thật thấp, đường cong trước ngực như ẩn như hiện, váy bò bao quanh chiếc mông tròn vểnh lên của cô, giày xăng đan cao ba tấc khiến cho đùi đẹp của cô càng lộ vẻ thon dài. Cô buộc tóc đuôi ngựa, trên mặt đeo một cặp mắt kính. Mặc dù bên cạnh là một bé trai, nhưng cô tuyệt đối không giống một người mẹ, ngược lại giống như nữ minh tinh hiện đại quyến rũ. Cô thật đẹp, đẹp đến không chân thật, Lê Thượng Thần lo lắng, cho là mình chưa tỉnh ngủ, cô đi vào trong giấc mơ của anh con trai ngiệt tình gọi to với anh. “Ba, buổi sáng tốt lành!”“Chào buổi sáng.” Từ Lỵ Hoan ung dung đi vào nhà anh. “Oa, anh ở trong cao ốc này thật không tệ! Nơi ở tốt, quang cảnh đẹp, anh là nhờ phòng thiết kế nào làm vậy? Em đoán xem... là phong cách Bắc Âu! Em cũng thích phong cách này, đơn giản thuận tiện, tiếc là không được tốt lắm, có cảm giác thật lanh lẽo.”Anh mờ mịt nhìn cô đi lại trong phòng, vẫm cảm thấy mình đang nằm mơ.“Nhân viên quản lí của tòa nhà này rất có trách nhiệm, em vừa rồi mới giải thích với ông ấy thật lâu, ông ấy không tin em là vợ trước của anh, kết quả em vừa đưa Tiểu Mị ra, ông ấy liền để em đi.” Cô cười hì hì. “Con trai anh rất giống anh, anh muốn đổ cho người khác cũng không được.”“Em... tìm anh có việc?”“A, bởi vì em phải cùng Phương Phương đi Đạm Thủy, tạm thời không tìm được người chăm sóc con trai, có thể giao Tiểu Mị cho anh không?”Anh vẫn chưa hoàn toàn tình táo, vừa nghe liền sửng sốt. “Bảo mẫu đâu?”“Bảo mẫu ngã bệnh, lại bị cảm, không thể chăm sóc con trai.”“Em không tìm người khác chăm sóc nó được sao?”“Không tìm đượ. Không phải anh nói sẽ nguyện ý làm tròn trách nhiệm của một người ba sao? Ba đươc nhiên có trách nhiệm chăm sóc con mình chứ?” Anh á khẩu không trả lời được. “Nhưng anh có việc...”“Vậy thì mang Tiểu Mị theo, anh không cần kết quả quay phim, chỉ đứng ở bên sân làm giám đốc, không phải sao?’“Nhưng anh chưa bao giờ chăm sóc trẻ con, anh không thể chăm sóc được nó!” Đây là mơ, nhất định là một giấc mơ, cô không thể nào dẫn con tới cho anh chăm sóc, cô sợ anh cướp con trai, không phải sao?“Chăm sóc trẻ con không khó, Tiểu Mị rất ngoan. Đồ của nó đều để trong hành lí, nhớ đó, một ngày chỉ được uống một cốc milo, có vấn đề gọi điện hỏi em là được. Được rồi, em đi đây! Lúc về mua cá nước ngọt cho anh!”Cô để lại túi hành lí nhỏ, đóng cửa, mang giày cao gót tự nhiên rời nhà chỉ còn Lê Thượng Thần đang mặc áo ngủ và một bé trai với vẻ mặt mong cúi đầu nhìn con trai, khuôn mặt nhỏ nhắn cười, đi tới cầm tay anh. Tay con trai vừa nhỏ vừa mềm... đây không phải là mơ!Anh vuốt mặt, phát ra một tiếng thở có biện pháp gì? Lê Thượng Thần không còn cách nào khác là mang con trai tới phòng chụp ảnh, dĩ nhiên tạo nên náo động trai cực kì dễ thương người gặp người thích, mỗi người đều muốn chơi cùng với nó, nhân viên nữ làm việc cũng muốn ôm nó, cha anh tuân phi phàm, con trai thì tuần tú lanh lợi, hai cha con như một bứa họa, khiến mọi người ghen chết!Từ Tử Kình rất xấu hổ, dính chặt cha nó, muốn cha ôm. Quá nhiều người đến nhìn nó, nó sợ, cố gắng đem mặt giấu vào bả vai của cha mình, tránh không nhìn người khác, chọc cho mọi người một trận cười trai được chào đón như vậy, dĩ nhiên Lê Thượng Thần rất sung sướng. Sau khi anh tỉnh táo, vẫn không hiểu hành vi kín đáo của Từ Lỵ Hoan khi đưa con trai cho anh, nhưng vẫn rất vui vì được gần gũi với con. Ngoài ra, anh không dám nghĩ quá nhiều, thà tin tưởng cô thật sự không tìm được người chăm sóc, mới đem con cho đó tổ kịch bản bắt đầu vào công việc, Lê Thượng Thần đưa con trai đến một góc. Khắp nơi trong phòng chụp ảnh đều là dây điện và đạo cụ, không thể chơi bóng, thật may Từ Lỵ Hoan đã chuẩn bị vài món đồ chơi và một số thứ nhiều màu sắc, anh chơi cờ nhảy với con trai, sau đó thảo luận nên tô màu gì cho con voi, hoặc đưa con trai đến xem diễn viên đóng phim, trừ lúc con trai mỗi hai mươi phút là nhớ đến milo, anh không ngừng nghĩ cách dời đi sự chú ý của nó, con trai thật sự không khó chăm trưa lúc tổ kịch bản cùng nhau đặt cơm, anh đưa thức ăn trong hộp vào trong bát nhỏ, hai cha con cùng nhau ngồi ăn cơm, anh bất ngờ phát hiện con trai cũng thích ăn đậu phụ như anh, vì vậy liền dặm đậu phụ nhường cho con trai, nhìn nó ăn say sưa, anh có một loại cảm nhận hạnh trưa ăn được một nửa, Từ Lỵ Hoan gọi điện cho anh.“Hai người đang làm gì vậy?”“Ăn cơm trưa, em thì sao?”“Em cũng vậy, bạn bè của Phương Phương có mở một ngôi nhà dân gian ở Đạm Thủy, cô ấy mời bọn tới.”“Ở đó chơi vui không?”“Không tệ! Thật ra em muốn đưa Tiểu Mị tới chơi, sau lại cảm thấy không muốn chăm sóc đứa nhỏ, một mình thoải mái một chút, Tiểu Mị không làm phiền anh chứ?”“Không, nó rất dễ chăm sóc!”“Xem đi? Em đã nói rồi! Anh lo lắng quá nhiều, chăm sóc trẻ con cũng không khó.” Giọng nói của cô vui vẻ, giống như không lo lắng anh có thể không trả con trai lại cho cô.“A Lỵ...”“Hả?”“”Tại sao em lại mang Tiểu Mị đến cho anh?”“Không phải anh muốn ở cùng nó sao?”“Dĩ nhiên muốn, anh rất thích nó.” Chính là bởi vì quá yêu thích, anh sợ mình không thể buông tay, sợ sau một ngày vui vẻ, là cuộc sống càng thêm cô đơn.“Nếu thích, tại sao không nắm lấy?”Hình như lời cô nói chứa đầy hàm ý, nhưng anh không có lời đáp trả.“Được rồi, em muốn đi ăn cơn, em sẽ về sớm một chút, sáu giờ tới phòng chụp ảnh có thể đón Tiểu Mị không?”“Hôm nay anh không muốn ở lại phòng chụp ảnh quá muộn, anh ở nhà chờ em.”Hơn bốn giờ chiều, anh mang con trai về nhà, anh pha milo cho con trai, cậu nhóc vui vẻ xem ti vi, nhưng theo thời gian từng chút trôi qua, càng gần đến sáu giờ, tâm tình anh càng ngờ anh đợi đến sáu giờ rưỡi, Từ Lỵ Hoan mới xuất hiện với một túi rau.“Mới lượn quanh chợ mua thức ăn với Phương Phương, nhiều người quá, thiếu chút nữa không qua nổi.” Cô khom lưng, tiếp được con trai chạy đến, thơm lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai. “Từ Tiểu Mị, hôm nay đi quay phim cùng ba, chơi có vui không?”“Chơi rất vui!” Con trai cười sáng lạn.“Sau này có muốn đến phòng chụp ảnh với ba không?”“Muốn!”Tại sao lời nói hôm nay của cô, tất cả đều khiến cho anh có một cảm giác bị tính kế?Cô lại hỏi anh “Buổi tối anh có việc gì không?”“Ăn tối, xem kịch bản, tiếp theo muốn xem tác phẩm mới, rồi nghiên cứu danh sách diễn viên thích hợp.” Đã sớm có thói quen ở một mình vào ban đêm, nhưng lúc này người phụ nữ khiến anh hạnh phúc nhất đang ở đây với con trai, thói quen cuộc sống của anh đột nhiên trống rỗng một cách đáng sợ.“Buổi tối còn có việc sao? Thật đáng thương.” Cô lục lọi ví da. “...A? Em không tìm thấy chìa khóa...” Cô dốc ngược ví da, khoa trương kêu lên “Hỏng rồi, em không thấy chìa khóa đâu! Em không thể vào nhà rồi!”“Không có chìa dự phòng sao?”“Không có!”“Vậy thì kêu thợ khóa thôi.”Nụ cười của cô cứng đờ. “Không cần, em không thích gọi thợ khóa, có người ngoài vào nhà, em sẽ sợ.” Cô chớp chớp đôi mắt đẹp đáng yêu, giả bộ yếu ớt.“Anh có thể chờ thợ khóa với em.”A, mở miệng ngậm miệng đều là thợ khóa, sao đột nhiên anh lại yêu thợ khóa như vậy? Làm cầu cho anh mà con không nhận!“Nơi này của anh có nhiều phòng không? Để cho em ở một đêm là tốt rồi!” Co trăm phương ngàn kế chính là vì câu nói khẽ nhíu mày, vẻ mặt như có điều suy Lỵ Hoan tràn ngập tin tưởng, hôm nay cô cố ý ăn mặc xinh đẹp bắn ra bốn phía, anh luôn ở phái hành động, sống chung ở trên núi ba ngày, anh không phải ngồi hoài không loạn, hiện tại cô chủ động đưa tới cửa, cúng không tin anh cự tuyệt nghe anh thong thả nói “Da mặt của em thật dày.”Cô trố mắt, rồi anh nói tiếp “Anh chưa có gặp qua người nào vừa đánh mất chìa khóa liền trực tiếp muốn ở nhà của người ta.”Mắt của cô đỏ gay, lẽ nào lại thế, sao lại không dụ dỗ được anh? Chẳng lẽ cô già, nhan sắc tụt giảm rồi?Mặc kệ! Cô kín đáo đưa con trai cho anh, tuyên bố “Cứ như vậy, tối nay em và Tiểu Mị sẽ ở đây.”“Ách, A Lỵ...”Cô không để ý đến anh, đi thẳng vào nhà anh, cởi giày xăng-đan, tự mình tìm phòng bếp, nói rõ tối nay không cau mày, bất đắc dĩ đóng cửa chính, khóe miệng lại hiên lên nụ cười vui sướng nhất từ khi xuống núi tới nay.
Lê Thượng Thần và vợ mình ly hôn chỉ chớp mắt đã trôi qua năm năm, Lê Thượng Thần đã khiến công ty chế tác của mình phát triển vượt trội, sự nghiệp suôn sẻ thuận lợi thăng tiến không ngừng, những chế tác của anh rất ăn khách được khán giả trầm trồ khen giao du ngày càng rộng rãi, biết vô số nam nữ, đi xã giao vô số bữa tiệc, uống vô số tối nay anh mới chỉ uống duy nhất một ly, còn chưa say đến mức sinh ra ảo giác chứ?Tối nay anh đến cũng là để xã giao, nhà hàng này không khí cũng khá cao nhã, có trình diễn Piano, nên anh chuyên tâm hơn một chút, dù sao bữa cơm này cũng liên quan đến tình hình sống chết của anh, thế nhưng anh lại liêntiếp mất hồn. Ánh đèn là nguyên nhân làm anh mất tập chung sao? Người nghệ sĩ ngồi trước đàn dương cầm chơi đàn ở trong phòng ăn, cho anh cảm giác rất giống đêm ly hôn hôm đó . . . ."Anh Lê, anh làm sao lại không ăn gì vậy?" Giọng nói mềm mại xuất phát từ cô gái trẻ tuổi ngồi phía đối diện với anh, cô tên là Tịch Na năm nay hai mươi tuổi, cô là một ngôi sao nữ mới nổi tiếng gần đây, gương mặt trang điểm đậm, nhìn rất xinh đẹp mỹ nhìn anh với ánh mắt rất nhiệt tình, giống như cô gái trẻ nhìn thấy thần tượng trong mộng của mình, hoặc là một người đói bụng mười ngày nhìn thấy một bữa tiệc đầy đủ các loại đồ ăn thức uống mắt kia hại dạ dày của Lê Thượng Thần co lại chỉ còn cỡ một quả bóngbàn. Anh lễ phép mỉm cười. “Có thể do thời tiết nóng nực, nên anh không có khẩu vị." Khi mình bị coi như một món ăn ngon thì người nào có thể ăn được đây?"Anh cảm thấy nóng à? Có lẽ máy điều hòa nhiệt độ không đủ mạnh, để em gọi phục vụ điều chỉnh lại nhiệt độ.""Không, không cần. Do gần đây, công việc của anh gặp nhiều vấn đề, anh cảm thấy rất áp lực, nên không muốn ăn.""Em hiểu rõ, cho nên mới hẹn anh tới đây để ăn cơm, muốn cho anh được vui vẻ. Ai, đều tại những người đó làm hại, bộ phim do anh chế tác rất tốt, tất cả mọi người đều muốn có cơ hội giành được vai nam chính, không giành được thì chính mình chịu thua đi, tại sao lại có thể dùng thủ đoạn lén lút để trả thù anh? Đầu tư được một nửa đột nhiên lại rút vốn ra, rất không biết điều!"Anh cười khổ."Ai, anh cũng rất bất đắc dĩ." Một số bạn học sinh nữ nói giới văn nghệ gần đây rất huyên náo, sóng gió xôn phim anh chế tác luôn đảm bảo tương đương với tỉ lệ người xem TV, rất nhiều người muốn có được một vai diễn trong chế tác của bộ phim mới nhất do anh chế tác gần đây, vai nam chính có hai người được đề cử tranh đoạt, thứ nhất là con trai độc nhất của một lập ủy nào đó, một người khác là cháu ngoại của vị trưởng bối từng dìu dắt anh tiến vào giới văn nghệ, hai người tranh chấp không ai dành được vai chính, cuối cùng lập ủy vận dụng quan hệ của mình để tạo áp lực, dồn ép bức lui đối thủ, để cho con trai độc nhất của ông ta được làm nhân vật diễn xuất chính của bộ vì thế mà phải liên tục nói xin lỗi vị trưởng bối kia, đối phương tỏ vẻ không để ý, vẫn sẽ xuất vốn hợp tác cùng anh trong tác phẩm mới, nào có thể đoán được ông ta đầu tư được một nửa, rồi đột nhiên nói muốn rút lại vốn đầu tư để cho công ty anh tự quay vòng. Kỳ lạ là, anh nhờ giúp đỡ bạn bè, mọi người trăm miệng một lời nói tình hình kinh tế căng thẳng, họ rất muốn giúp đỡ nhưng lại không thể giúp được đắc tội với người không nên đắc tội, chỉ có thể chấp nhận. Nhưng, bộ phim đã hoàn thành được một nửa, còn vượt qua dự trù của anh, anh đã sớm đầu tư toàn bộ số tiền mà anh có, bây giờ trong tay anh không còn dư đồng nào, nếu không có đủ số tiền lấy thừa bù thiếu, trong vòng nửa tháng, việc quay phim sẽ bị ngừng mắn, trời không tuyệt đường người, anh bất ngờ tìm được kim chủ —— đó là cha của Tịch Na. Nghe nói cha Tịch đã từng qua lại với xã hội đen, làm đại ca xã hội đen chính là có sự khác biệt, lập ủy cũng phải nể ông ta ba phần, dĩ nhiên ông ta cũng không để một trưởng bối nho nhỏ trong giới văn nghệ vào mắt. Tịch Na nói, ba em nghe nói đến hoàn cảnh khó khăn của anh, nên ông đã đồng ý ra tay giúp đỡ nếu anh muốn nhận được sự trợ giúp từ ba em phải chấp nhận một cái giá khá cao."Xã hội thật là đáng sợ, chuyện lục đục đấu đá lẫn nhau rất nhiều, giống như ba em nói, làm việc ở trong xã hội, ba phần dựa vào thực lực, bảy phần còn lại là phải biết dựa vào các mối quan hệ." con mắt Tịch Na lóe sáng. "Rất tốt a, anh gặp được em, nếu anh biết em sớm một chút, bây giờ cũng sẽ không phiền toái như vậy!"Biết cô phiền toái của anh mới bắt đầu càng nhiều hơn ."Đúng vậy, chúng ta bây giờ có thể bàn đến vấn đề tiền đầu tư rồi chứ——""Em vẫn rất thích anh, em đã theo dõi tin tức của anh từ lúc anh mới bước chân vào giới văn nghệ, khi đó anh chỉ là một ngôi sao nam rất cuốn hút, em đã thu thập tất cả những bài báo viết, áp-phích về anh——""Đó là chuyện thật lâu trước đây." Đôi mắt của Tịch Na bỗng nhiên lóe sáng, Lê Thượng Thần xem ra rất cần tiền, dùng tiền đổi lấy mạng sống của anh có khi anh cũng chấp nhận."Đối với em mà nói mỗi một ngày trôi qua là một ngày em nghĩ đến anh! Anh rất cuốn hút khiến em không có lúc nào dừng si mê anh , không ngờ đến em sẽ tiến vào giới văn nghệ, còn được tham gia vào bộ phim do anh chế tác, mặc dù chỉ là một vai diễn phụ, em vẫn cảm thấy rất vui mừng, rất vui mừng, rất vui mừng đó!""Nếu như anh đồng ý làm bạn trai của em, dù em chết ngay cũng không còn tiếc nuối!"Lê Thượng Thần cảm thấy cổ họng mình như bị nghẹn lại, anh cười khổ. "Em vẫn còn nhỏ tuổi, không nên nghĩ như vậy, tương lai em còn có thể gặp được rất nhiều người đàn ông tốt hơn anh ——""Anh chính là tốt nhất! " Tịch Na nhìn anh bằng ánh mắt sùng bái và ái mộ. "Một lát chúng ta đến Par¬ty có được hay không? Tối nay, bạn em tổ chức Par¬ty sinh nhật, em đã nhận lời đến dự, anh đi cùng em có được không?""Chỉ sợ anh quá già rồi, không thích hợp với những nơi đó." Anh thầm than, tại sao cơ hội sống duy nhất của anh lại nằm trong tay của cô bé này? "Chúng ta vẫn nên nói đến vấn đề tiền đầu tư, bộ phim này cũng là lần đầu tiên em tham gia diễn xuất, em không hy vọng chuyện này mau chóng đượcgiải quyết sao?"Tịch Na cong cái miệng xinh xắn nhỏ nhắn, nói "Em nói rồi mà..., chuyện tiền đầu tư anh không cần phải lo lắng, ba em thương em nhất, em chỉ cần nói một tiếng, bao nhiêu tiền ông ấy cũng sẽ cho.""Như vậy, anh sẽ tìm thời gian thích hợp để đến thăm hỏi ba em, ngày mai có được không?""Ai, anh nghe không hiểu ý của em rồi, anh không cần phải đi thăm hỏi ba em, bởi vì, dù sao anh cũng chỉ là người chế tác trong bộ phim mà em đóng, không phải là gì của em cả, ba em sẽ không giúp anh. Nhưng, nếu như anh là bạn trai của em, ba em nhất định sẽ bỏ tiền ra giúp anh, giống như lúc trước ông ấy giúp người bạn trai cũ của em mở một cửa tiệm vậy, ông ấy sẽ coi anh như người nhà mà quan tâm, chăm sóc."Nói cách khác, nếu không trở thành bạn trai của cô bé này, cho dù anh có điđến nhà họ Tịch biểu diễn nuốt kiếm và nhảy qua vòng lửa cũng không lấy được một xu."Em nói là bạn trai trước của em từng bắt cá hai tay sao?" Anh từng xem bài phỏng vấn Tịch Na trên báo, cô ta từng nói đến tình hình của mình, anh nhớkết quả của người đàn ông kia là ——Tịch Na cười quyến rũ. "Đúng vậy, lúc đó biết hắn ta bắt cá hai tay em thật đau lòng, em liền bảo với ba lấy lại số tiền đã bỏ ra giúp hắn ta, ba em nói, tiền đã dùng để mở tiệm, lấy lại thế nào được? Nói là nói như vậy, kết quả ông đã phái người đi đập nát cửa tiệm rồi đánh cho tên đầu heo bắt cá hai tay đó một trận nhừ tử, anh xem, ba em có oai phong không?"Quá khủng khiếp chứ? "Cho nên, nếu anh và em giao du qua lại với nhau rồi lại chia tay, ba em chắc cũng sẽ đến đập studio của anh, thuận tiện cắt đứt luôn gân chân của anh, phải không?""Không có, nếu anh đồng ý quen với em, em cũng không nỡ chia tay với anh đâu !"Lê Thượng Thần cười khổ. "Tịch Na, chúng ta chênh lệch nhau quá nhiều tuổi, anh cảm thấy làm như vậy không được, ba em sẽ đồng ý chứ?""Ba em sẽ không quản lý việc em quen bạn trai, ông ấy nói chỉ cần đối phương thương yêu em là tốt rồi. Ai da, anh rốt cuộc đang do dự cái gì? Em không đủ xinh đẹp sao? Anh quen với em, em sẽ bỏ tiền giúp anh quay phim, hay là anh sợ ba em? Hay là chúng ta trước tiên chưa cần làm người yêu vội, dù sao bạn bè cũng có thể làm rất nhiều chuyện, em bảo đảm, chỉ cần anh ở cùng em một đêm, anh sẽ muốn làm bạn trai của em ngay lập tức. Anh đừng sợ, em sẽ không bắt anh phải chịu trách nhiệm." Cô nói như vậy đã ám hiệu cho anh quá rõ ràng..., còn thiếu điều chưa nói là cô thuê một căn hộ cách nơi này không xa lắm, chỉ cần đi xe mười phút là tới.
truyen thu mua vo truoc