truyen thien su tai xuat

Nguyen su xuat hien voi dung noi lam nham het me tap van chua thay danh dam xong. Tuyen Nguyen. ANH TUN OI HOM NAY CO TRUYEN TIEN HIEP HAI HUOC THIEN QUAN VO LAI TAP 114 KHONG ANH TUN. Dmitry tachanko. 13/07/2022 vào lúc 9:20 Chiều Rùi thêm vợ 3 rùi. An Đặng. Kÿ su Công nghê thông tin Công ty "Ihrang và Phát triên Công nghê H T T. Công ty Cô phân Công nghê Mang và Truyên thông. + Chúc vu hiên nay tai công W: Uy viên HDQT/Tông Giám dôc. + Chúc vu hiên nay tai tô chúc khác: Không có. + Cô phân có quyên bieu quyêt tai thði diêm 31/12/2020: 1.280.000 Cô phân. dâu tiên. Bà xuãt gia tai chùa Tü Hiéu, duqc thiên su Håi Thiêu (Cuong KY thiên su) dät cho pháp danh là Thanh Ninh, pháp tu Diêu TrUdng. Näm 1910, ni thu gidi dàn Quång Nam. Su dUÇc giao trùng tu chùa Phd Quang làm cd tu hoc cho ni chúng. Khi làm xong chùa thì dudng xe lüa thiêt Chey trudc cüa chùa, su Vay Tiền Online Banktop. Chương 36 Thầy! Cuối cùng tôi cũng được gặp thầy!Thi Nguyệt rời khỏi vòng tay Diệp Phùng, xuyên qua đám đông nhào vào người Hà Tố Nghị, liên tục đấm lên người Liễu Thanh Thủy “Tại sao cô lại ăn hiếp mẹ tôi! Cô là đồ xấu xal”Liễu Thanh Thủy không kiên nhẫn đá chân khiến Thi Nguyệt ngã vào lòng Hà Tố Nghị, châm chọc nói “Đây chính là con gái của cô hả? Chậc chậc, khuôn mặt đúng là xinh đẹp đáng yêu! Nhưng cô lo dạy cho tốt vào, đừng để lớn lên lại giống y như cô, dụ dỗ đàn ông không được còn bị ngủ to bụng! Ha ha hai”“Câm mồm”Giọng Diệp Phùng không lớn, nhưng lạnh lẽo thấu xương, giống như tiếng kêu đến từ địa ngục khiến mọi người không nhịn được rùng mình, muốn cười mà không cười được, bị nghẹn trong cổ Phùng lạnh lẽo nhìn Liễu Thanh Thủy ba giây. Chỉ trong ba giây đó, Liễu Thanh Thủy cảm giác như bị Thần Chết theo dõi, khi anh dời mắt đi, cô ta mới thở phào nhẹ nhõm, bất giác thân thể ướt đẫm mồ hôi!“Em không sao chứ?” Diệp Phùng đau lòng đỡ Hà Tố Nghi đứng dậy. Thấy chồng mình đã đến, Hà Tố Nghỉ tủi thân nhào vào lòng Diệp Phùng.“Hu hu, Diệp Phùng, em không… Em thật sự không ăn gian! Đều là họ vu khống em! Anh phải tin em! Hu hu hu…”Diệp Phùng vỗ về mái tóc của cô, ánh mắt tràn đầy đau lòng “Anh tin em, anh vẫn luôn †in eml”Cô gái đáng thương này, trong năm năm gian khổ nhất đã gặp đủ loại chỉ trích và nhục nhã, bất cứ hành vi nào cũng sẽ đụng tới dây thần kinh nhạy cảm của lẽ là có chỗ dựa, Hà Tố Nghi rúc vào lòng Diệp Phùng khóc mệt mỏi. Cô lau nước mắt, bế Thi Nguyệt lên, cười xán lạn nhìn Diệp Phùng “Diệp Phùng, nơi này không hoan nghênh em, chúng ta đi thôi.”Thấy cô giả vờ không để bụng, ánh mắt Diệp Phùng càng ngày càng tối đang xem Truyện thiên sư tái xuấtXem thêm Giải Ngữ Văn 9 Tập 1 Chi Tiết, Soạn Văn Lớp 9 Tập 1 Hay Nhất, Ngắn Gọn Lúc này một tiếng đùa cợt trắng trợn vang lên “Hà Tố Nghi, đây chính là người đàn ông cô coi trọng hả? Ăn mặc còn chưa đủ 500 ngàn, không thể không nói ánh mắt của cô thật kém cỏi!”Cô ta nhìn Diệp Phùng từ trên xuống dưới, cười khẩy “Tôi rất tò mò tại sao anh lại có thể tiến vào tập đoàn Thiên Thần? À, tôi nhớ ra rồi, mấy ngày nay bồn cầu của công ty bị hư, chắc bảo vệ thấy anh ăn mặc kiểu này, tưởng anh là nhân viên thông bồn cầu nên mới cho anh vào chứ gì?”Mọi người cười ầm lên. Diệp Phùng không hề nhúc nhích, nhìn Liễu Thanh Thủy càn rỡ cười to, khẽ híp mắt, đột nhiên nói “Cô nói Tố Nghi gian lận đúng không?”Liễu Thanh Thủy sửng sốt, gật đầu, ngạo mạn nhìn anh “Đúng, chính là tôi nói!”“Tổng giám đốc của tập đoàn Thiên Thần là Cao Nhật Túc đúng không?” Diệp Phùng bỗng nói.“Hừ! Tổng giám đốc công ty chúng tôi sở hữu tài sản hàng chục tỷ đô la, còn là khách quen của các tạp chí kinh tế tài chính, biết tên của anh ấy thì có gì là lạ? Anh đừng nói với tôi là loại loser như anh còn quen biết tổng giám đốc của chúng tôi đấy nhé! Ha ha ha ha…”Diệp Phùng cũng nhoẻn miệng cười “Bảy năm trước, tôi từng chỉ bảo Cao Nhật Túc một câu, cho nên mới có tập đoàn Thiên Thần như bây giờ.”Liễu Thanh Thủy sửng sốt, đột nhiên cười phá lên. Chương 19 Hào môn cao quý? Lúc này, trên sân khấu trung tâm ở Thanh Gia, ngay khi kiệu Phượng Tơ Vàng được khiêng đến giữa sân khấu, đột nhiên một chùm pháo hoa khổng lồ nổ tung trên bầu trời. Khi thấy pháo hoa biến thành dung nhan xinh đẹp của Hà Tố Nghi, Thi Nguyệt vui sướng kéo †ay cô “Mẹ mau nhìn kìa! Đó là mẹ, là mẹ đấy! Mẹ, mẹ thật xinh đẹp!” Thấy gương mặt của mình trên bầu trời, Hà Tố Nghi hoảng hốt. Lễ cưới lộng lẫy này là thuộc về mình sao? “Mời chú rể đến!” Tiếng kêu to rõ vang lên, mọi người hoàn hồn lại, chỉ thấy ngay chính giữa sân khấu, một người đàn ông chậm rãi quay lưng lại. Anh mặc hỷ phục màu đỏ rực, diện mạo hiên ngang, mỉm cười nhàn nhàn nhìn cô gái ở cách đó không xa, ánh mắt tràn đầy dịu dàng. Diệp Phùng, đúng là Diệp Phùng! Thấy Diệp Phùng thật sự xuất hiện, tia hy vọng cuối cùng trong lòng mẹ con Điền Vân hoàn toàn biến thành tro tàn. Nhìn người đàn ông trước mắt mình, vành mắt Hà Tố Nghi ướt át. Hôm nay, tất cả những †hứ này đều thuộc về cô. Vào ngày xinh đẹp nhất của cuộc đời, Diệp Phùng đã cho cô sự tôn quý nhất thiên hạ này. “Nay có chàng nhà họ Diệp, cưới nàng nhà họ Hà. Từ nay về sau, hai bên kết thành phu thê, cùng nhau đi đến cuối đời. Tôi tuyên bố ngày lành giờ đẹp đã đến, mũ phượng khăn quàng bưng lên!” Theo tiếng nhạc hùng hồn vang vọng, mười thiếu nữ mặc đồ cổ trang bưng một bộ khăn quàng màu đỏ hoa lệ bước lên sân khấu. Trong ánh mắt hâm mộ của mọi người, Hà Tố Nghỉ đội mũ phượng, khoác khăn quàng đỏ trên vai, xinh đẹp không gì sánh bằng, có thể nói là nghiêng nước nghiêng thành. “Thật sự rất xinh đẹp!” “Nếu tương lai lễ cưới của tôi cũng được †ổ chức thế này thì tôi sẽ hạnh phúc chết mất!” “Ha ha, nằm mơ đi, lễ cưới này tính bảo thủ chắc phải tốn ít nhất 300 tỷ, hơn nữa quân đội phong tỏa thành phố, trăm thành cùng chúc, không đơn giản chỉ có tiền là làm được.” “Cô cả nhà họ Hà đúng là bay lên đầu cành thành phượng hoàng.” “Đúng thế, so với người ta, nhìn Hà Tố Di mà xem. Tôi chướng mắt gương mặt ngạo mạn của cô ta từ lâu rồi! Cứ tưởng mình giỏi lắm ấy!” “Hà Tố Nghỉ mới là tiểu thư khuê các chân chính, so với người ta, Hà Tố Di đúng là gái nhà quê Tiếng bàn tán của mọi người đương nhiên cũng lọt vào tai Hà Tố Di. Sắc mặt cô ta trầm xuống, siết chặt nắm tay, móng tay bấm vào thịt mà cũng không thấy đau. “Hà Tố Nghi! Con tiện nhân này! Tiện nhân! Dựa vào đâu mà mày lại may mắn như thế! Dựa vào đâu mà tao vốn nên được mọi người tâng bốc, cuối cùng lại thành trò cười? Tất cả vốn nên thuộc về tao! Thuộc về tao!” Đúng lúc này, một giọng nói kiêu ngạo vang lên “Tránh ra! Tránh ra cho bổn thiếu gia!” Sau đó Chu Bằng, bạn trai của Hà Tố Di kiêu ngạo bước đến trước mặt Hà Tố Dị, nói “Tố Di, xin lỗi em, không biết hôm nay lãnh đạo nào bị động kinh, chặn hết các tuyến đường lớn trong thành phố Hướng Dương. Anh tốn rất nhiều công sức mới chạy tới đây, không chậm trễ thời gian đính hôn của chúng †a chứ?” Thấy bạn trai đã đến, Hà Tố Di lập tức có chỗ dựa hơi, lập tức nắm tay anh ta, ghen ty nhìn Diệp Phùng và Hà Tố Nghi trên sân khấu “Anh yêu, anh đến đúng lúc lắm! Anh mau đuổi hai đứa tiện nhân kia xuống đi! Nghỉ lễ đính hôn của em cũng muốn tổ chức ở chỗ đó!” Chu Bằng ngẩng đầu lên thì thấy trên sân khấu chính là Diệp Phùng và Hà Tố Nghi. Anh †a vừa chạy tới nên không thấy cảnh tượng rúng động kia, lập tức nhếch môi cười “Em yên tâm. Chẳng qua chỉ là hai đứa phế vật mà thôi, em cứ nhìn anh đây!” Sau đó anh ta sải bước đến trước mặt Diệp Phùng, nhìn họ từ trên xuống dưới, nở nụ cười khinh thường “Chậc chậc, không ngờ loại thất nghiệp lang thang như mày mà cũng chịu chi đấy chứ. Thuê hết bộ đồ này tốn không ít tiền đâu đúng không? Cố đấm ăn xôi để làm gì? Cũng không chịu nhìn xem, nơi này là nơi là lũ phế vật chúng mày có thể ở đây sao?” Anh ta móc một xấp tiền mặt từ trong túi áo, ném lên người Diệp Phùng “Bổn thiếu gia muốn nơi này, hai đứa chúng mày tìm khách sạn nào đó làm cho xong là được, tiền thừa coi như là tiền mừng cưới của tao!” Diệp Phùng ngẩng đầu, lạnh lùng nói “Hôm nay là ngày vui của tôi và Tố Nghỉ. Tôi không muốn tức giận. Cút!” Chu Bằng sửng sốt, sau đó giận tím mặt “Mẹ kiếp! Một thằng phế vật thất nghiệp như mày mà cũng dám mắng tao hả? Mày tin tao đập chết… Bịch! Còn chưa kịp nói xong thì một người bỗng lao ra từ bên cạnh Diệp Phùng, giơ chân đá Chu Bằng bay ra ngoài. Sắc mặt Vương Khinh Lâm tràn đầy sát khí “Thằng chó, mày dám lải nhải thêm câu nào nữa, tin tao đưa mày đi gặp tổ tiên luôn không?” Hà Tố Di kinh hô, vội đỡ Chu Bằng dậy “Anh yêu, anh không sao chứ?” Chu Bằng đẩy cô ta ra, vẻ mặt dữ tợn, bị đá bay ngay trước mặt công chúng khiến kẻ vô cùng thể diện như anh ta hoàn toàn điên cuồng. “Phản! Đúng là làm phản rồi! Mày với thằng Diệp Phùng nghèo kiết xác kia là một nhóm đúng không? Thứ hạ đẳng như mày mà cũng dám đánh tao à? Hôm nay tao sẽ cho mày biết cái gì gọi là sự cao quý của người thượng đẳng!” Ngay sau đó, anh ta gọi một cú điện thoại “Ba, ba mau tới đây đi! Con trai ba bị một đám người hạ đẳng đánh!” Cúp điện thoại xong, Chu Bằng chỉ vào những người chung quanh Diệp Phùng “Một đám phế vật dưới đáy xã hội, tao sẽ cho chúng mày biết đối mặt với quý tộc thượng đẳng như bổn thiếu gia đây, chúng mày chỉ là lũ kiến hôi bị đạp dưới chân mà thôi!” Ngay sau đó, tiếng bước chân ồn ào vang lên, kèm theo đó là giọng nói vô cùng ngạo mạn “Tránh ra, đều tránh ra cho tao!” Một đám vệ sĩ áo đen thô lỗ đẩy khách khứa ra hai bên, sau đó một người đàn ông trung niên trông hơi giống Chu Bằng ngạo mạn bước tới. Thấy người này, Chu Bằng sung sướng nói “Tố Di, em thấy gì chưa? Ba anh đã đến rồi. Bọn phế vật này sẽ phải trả giá nhanh thôi!” Ánh mắt Hà Tố Di sáng lên, nhìn Hà Tố Nghi bằng ánh mắt độc ác “Anh yêu, em tin anh. Hôm nay em nhất định phải đạp con tiện nhân Hà Tố Nghi kia dưới chân.” “Đứa nào? Đứa nào dám đánh con trai của Chu Thiên Hùng tao đây?” “Ba! Là chúng nó!” Chu Bằng tàn nhẫn chỉ vào đám Diệp Phùng “Chính là lũ hạ đẳng này đây!” “Thật can đảm!” Chu Thiên Hùng thậm chí chẳng buồn liếc nhìn, bởi vì trong mắt ông ta, mình đường đường là gia chủ nhà họ Chu ở thủ đô, ở thành phố Hướng Dương nho nhỏ này dù trâu bò đến mấy thì cũng chỉ là một đám quê mùa chưa từng trải đời mà thôi. “Bổn gia củ cho lũ hạ đẳng chúng mày một cơ hội, quỳ trước mặt con trai tao, van xin nó tha thứ! Nếu nó chịu tha thứ cho chúng mày thì tao sẽ thiện tâm tha cho chúng mày một lần, nếu nó không chịu… Hừ! Tao sẽ cho lũ hạ đẳng chúng mày biết cái gì gọi là sự tôn quý của danh gia vọng tộc!” Nói xong, Chu Thiên Hùng kiêu ngạo ngẩng cao đầu. Nhưng không có tiếng van xin tha thứ hay nịnh nọt trong tưởng tượng mà thay vào đó là một giọng nói lạnh lẽo “Ha ha, danh gia vọng tộc nhà họ Chu, đúng là hách dịch quá nhỉ!” “Gia chủ Chu, chỉ bằng để Trương tôi thử xem danh gia vọng tộc của ông tôn quý cỡ nào nhé?” Chu Thiên Hùng sửng sốt. Sao giọng nói này lại quen tai đến thế? Ông ta vội quay sang nhìn, suýt nữa kinh ngạc rơi cằm “Chủ… Chủ tịch Trương, sao lại là ngài?” Chương 230 Bốp! Mũi dao găm sượt qua trước mắt, cơ thể của người hầu nặng nề ngã sụp dưới đất, Hà Tố Nghi sợ đến độ ra mồ hôi lạnh ướt đẫm người, thậm chí ban nãy mí mắt dường như còn cảm nhận được cảm giác bén ngọt của lưỡi dao, chỉ suýt chút nữa thôi là cô đã phải nói lời tạm biệt với ánh sáng thật rồi! Ngay sau đó, cả người đã ngã vào trong lòng một người, tiếp đó là một vòng ôm thật chặt, khi cô ngẩng mặt lên nhìn rồi thấy được khuôn mặt khi thì suýt chút nữa là đã bật khóc ngay tại trận rồi. Diệp Phùng, cuối cùng anh cũng đến rồi! Huhu! Anh có biết không, chỉ thiếu chút nữa thôi là người yêu của anh sẽ bị mù vĩnh viễn rồi đó! Lúc này mặt mày Diệp Phùng đã nặng như chì, ánh trăng lạnh lẽo khi mờ khi tỏ phản chiếu trong con ngươi càng toả ra luồng khí lạnh buốt như núi băng, lúc ấy trên mặt anh không hề tỏ vẻ gì hết, thể nhưng lửa giận thì đang cháy ngùn ngụt trong lòng, chỉ thieu chút nữa thôi nếu như anh đến muộn dù chí một chút nữa thì… Đến anh cũng không dám tưởng tượng là sẽ có thể có hậu quả như thể nào! Quần áo cô xộc xệch hết cả, gò má thì sưng tấy, Hà Tổ Nghi, em đã phải chịu đựng những chuyện gì? “Anh là ai?” Hoàng Mạnh nhìn gương mặt của người vừa xông vào, cảm giác có hơi hơi quen mắt, song trong lúc nhất thời thì lại không sao nghĩ ra được là ai, thế nhưng người này tuy rằng tuổi đời còn trẻ, thế nhưng cả người lại toát ra luồng uy áp rất mạnh mẽ, khiến ông không dám xem nhẹ! Nghe thấy câu hỏi của Hoàng Mạnh, Diệp Phùng thoáng ngẩng đầu lên nhìn, đôi ngươi đen sẫm tán ra tia nhìn chết chóc tựa tử thần mà nhìn chòng chọc về phía ông ta, anh cất giọng âm u đáp lại “Tôi là người đến lấy mạng ông đây!” “Hỗn xược!” Người đứng bên cạnh Hoàng Mạnh nhanh nhảu đứng lên tranh công, sẵng giọng quát Diệp Phùng “Mày có biết người đứng trước mặt mày là ai không há?” “Nói thân phận ngài ra thì chắc chắn sẽ doạ cho mày sợ vỡ mật luôn đấy!” “Hừ!” Khẽ bật ra một tiếng khẽ khàng, ngay sau đó một bóng dáng đỏ lừ thoắt cái bay ra từ đắng sau Diệp Phùng, kéo theo một vùng máu tanh nồng nặc, nụ cười trên mặt gã đàn ông đứng ra trước nhất còn chưa kịp vơi đi thì cả người gã đã ngã sõng xoài vào trong vũng máu! Cả sân vườn bất chợt chìm vào sự im lim chết chóc! “Anh…. anh dám làm ra trò giết người trước mặt tôi. U?” Hoàng Mạnh còn chưa thể tin tưởng được mà trừng mắt nhìn Diệp Phùng, đã bao nhiêu năm nay, dù hoàng triều tuy đã không còn nữa thế nhưng huyết mạch Ái Tân Giác Lan của ông ta vẫn là một trong những dòng máu tôn quý nhất tại quốc gia này! Từ khi ông ta mới biết nghĩ tới giờ thì đã được hưởng thụ kẻ ở trên ngôi cao cao tại thượng rồi, đến tận bây giờ cũng chỉ có chuyện ông ta làm chuyện chèn ép kẻ khác, nào có kẻ nào dám đứng trước mặt họ mà làm càn đến bậc này! Diệp Phùng nhếch môi, để lộ nét cười đậm mùi chết chóc, anh nhìn ông ta với ánh mắt sâu sắc “Như này, mới chỉ là bắt đầu mà thôi!” “Âm!” Đột nhiên, cổng lớn bị đạp bật ra, vô số tướng sĩ được võ trang hạng nặng ồ ạt tiến vào, người hầu canh cửa hoảng sợ chạy đến trước mặt Hoàng Mạnh “Bẩm ông, bọn họ… bọn họ chẳng chịu phân trần trái phải mà đã xông vào, con… con không ngăn nổi ạ!” Thấy rặt một đám tướng sĩ mặt mày dữ tợn trước mặt, ánh mắt Hoảng Đinh hoàn toàn thay đổi, đến khi nhìn thấy dấu hiệu đặc biệt chỉ thuộc về lớp tướng sĩ thì ông ta mới chợt nhớ ra rồi bật thốt lên “Ky binh ở biên cương phía Bắc?” Không đúng! Sao còn có cả binh sĩ của Lang ky phương nam?” “Đây là… Hồ binh Tây Vực?” Trông thấy một đám tướng sĩ sát khi ngun ngụt, Hoàng Mạnh thấy đầu óc loạn hết cả lên! Binh sĩ của bảy chiến khu lớn nhất, có sức chiến đấu sát phạt của thiên triều ấy thế mà lại đang tề tựu ở đây hết cả là sao? Chuyện này… làm sao lại như thế được? Từ từ! Bất chợt, Hoàng Mạnh đưa mắt nhìn sang Diệp Phùng đang mặt mày hằm hằm, ông ta khiếp vía nói “Những người này, đều là do anh dẫn đến cả?” “Anh, chẳng lẽ anh là Đế Sư, Diệp Phùng?” Có thể dùng khả năng của bản thân để điều động binh lực của bảy chiến khu lớn nhất, trong thiên hạ này cũng chỉ có một người mà thôi! Đế Sư, Diệp Phùng! Cho dù là quân đội phía chính phủ thì cũng chẳng có năng lực bậc này! Nghĩ như vậy, trong mắt Hoàng Mạnh cuối cùng cùng có vẻ sự thay đổi! Chỉ có người có thân phận càng cao thì mới càng hiểu rõ ràng rằng, hai chữ Để Sư này lại có thể đáng sợ đến nhường nào! Nghe Hoàng Đình nói ra thân phận của mình, ánh mất Diệp Phùng tỏa ra khí lạnh như băng, thong thả đáp “Ông biết tôi sao?” Hoàng Mạnh hít sâu một hơi, hơi hơi điệu thấp tư thái của minh “Đế Sư Diệp đã đi qua khắp hai mươi dải Cửu Châu, học trò trái khấp thiên hạ này, dù có rời khỏi đất Cửu Châu, chưa từng quay lại sống đại đanh vân như sấm đánh bên tai, sao lại không biết được…” Nói đoạn, ông ta nhìn đám tướng sĩ đứng quanh như hổ rình mồi kia, hỏi tiếp “Đêm khuya không biết Đế Sư Diệp ghé chơi, không biết là có ý gì?” “Ý gì? Những lời này phái để tôi hỏi ông mới phái!” Giọng nói của Diệp Phùng đong đầy sát khí “Không phải ông nên cho tôi một lời giãi bày, cớ gì nửa đêm nửa hôm vợ tôi lại xuất hiện ở trong này, hơn nữa, vì sao cô ấy lại bị thành ra như thế này?” “Cái gì?” Hoàng Mạnh nhất thời khiếp sợ, thốt ra “Đây là vợ anh?” Chuyện này, đến cả người có thân phận như ông ta thì nghe xong cũng phải biến sắc! Hà Tổ Nghi là hung thủ ám hại Hoàng Thanh Triêu, cho dù có là vợ của Diệp Phùng thì Hoàng Mạnh cũng chẳng sợ tí nào, du sao tuy rằng thân phận của Diệp Phùng có tôn quý ra sao thì gia tộc Ái Tân Giác La ông đây cũng nào phải quả hồng mềm mặc người nằn bóp! Nhưng chuyện mấu chốt là, từ đầu đến cuối thì căn bản là không thể nào sắp xếp ổn thỏa được! Hà Tổ Nghi là một đứa con gái bình thường là xong, dù sao cũng chỉ là mệnh dân nghèo hèn, thấp kém như kiến cỏ, mà đương đứa con gái tầm thường này có hậu thuẫn là Đế Sư thiên hạ thì tất thảy chuyện này, chi sợ là sẽ chẳng dễ dàng mà giải quyết cho xong được! Việc đã đến nước này, trong đầu Hoàng Mạnh có muôn vàn suy tư, ông ta không sợ Diệp Phùng, thể nhưng cũng không muốn phát sinh bật cư xung đột gi với Diệp Phùng, ông ta lập tức nói “Đế Sư Diệp, chuyện này ắt hẳn có hiểu lầm, mong anh nghe chuyện…” “Hiểu lầm?” Diệp Phùng bật cười, nét cười gần lạnh lẽo tựa như tử thần đang nhe nanh múa vuốt, nụ cười vừa dứt thì chính là lúc lưỡi hái cướp đi sinh mệnh! “Hiểu lầm cũng chẳng sao cả, đợt chốc nữa tôi sẽ cho ông thời gian, cứ từ từ mà giải thích!” “Thế nhưng bây giờ..” Nói xong, trong mắt anh chợt hiện lên một luồng sát khí sắc bén “Ông không có quyền nói gì hết!” “Diệp Phùng!” Hoàng Mạnh dù sao cũng kẻ có quyền cao chức trọng, ông ta bị Diệp Phùng khinh khi như thế thì cũng bộc phát cơn tức giận, gườm gườm nhìn anh “Tôi kính anh ba phần thì anh tưởng Hoàng Mạnh đây sợ anh chắc?” “Tôi nói cho anh biết, ông đây chính là gia chủ đời thứ ba mươi lăm của gia tộc Ái Tân Giác La đẩy, thân phận Đế Sư của anh dù có tôn quý nhưng trong mắt ông đây, thì cũng chẳng đến mức vô địch thiên hạ đâu!” “Gia tộc Ái Tân Giác La?” Diệp Phùng nở nụ cười, đương nhiên anh rất hiểu biết đối với thứ quái vật chiếm cứ ở ba tinh miền Đông Bắc như này. “Tôi cứ nghĩa là kẻ nào có lá gan lớn như vậy, dám bắt cóc vợ tôi, hóa ra lại là đám sâu mot ăn bám von liếng của ông bà tổ tông!” “Suốt ngày có đầu rụt cô trong rừng gia nui tham, tự cho là mình vẫn tài trí hơn người, nhưng không phải các người đã quên rồi đó chứ, thời đại phong kiến đã qua đi lâu rồi, không có lượng tài sản khổng lồ do tổ tiên để lại thì đám sâu mọt như các người, đến cả đám ăn mày cũng chẳng bằng nữa là!” “Anh…anh!” “Diệp Phùng! Anh cũng dám nhục mà tôi như vậy ư!” Hoàng Mạnh tức đến độ vểnh hết cả râu lên, hai mắt lão mở trừng trừng, Diệp Phùng nhìn ông ta, lạnh lùng cười rằng “Chẳng lẽ tôi nói không đúng à?” “Cái thứ các người cho là di tộc hoàng triều, tự xưng là huyết mạch cao quý, chỉ biết ăn dầm ở dề với cơ nghiệp khổng lồ của tổ tông thôi thì cũng có thể ung dung cả đời rồi, thế nhưng, tiền vốn có nhiều hơn nữa thì cũng có ngày miệng ăn núi lở, đến lúc đó thì huyết mạch hoàng tộc ư? Hừ, chó má cũng không bằng!” Hoàng Mạnh giận đến suýt nổ phổi “Cho dù có một ngày như vậy thật the nhưng hiện giờ, chỉ với thứ dân đen như anh thì không có lấy nửa phần tư cách để mà chế nhạo gia tộc Ái Tân Giác La chúng ta!” “Dân đen? Haha… Xem ra, mộng hoàng đế của ông vẫn chưa có hồi kết đấy nhỉ…” Diệp Phùng còn chẳng thèm ngước mắt lên nhìn, giọng nói lạnh lẽo âm u mà vẫn len lỏi vang vọng khắp toàn trường! “Thiết Chinh Nhạc!” “Có học trò!” “Đem hết toàn bộ trên dưới người của gia tộc Ái Tân Giác La ra khói chốn này, có kế phân kháng thì trực tiếp trấn áp! Từ giờ trở đi, nơi này sẽ do bản Đế Sư, toàn quyền tiếp nhận!” Sự cuồng ngạo của Diệp Phùng, khí phách bừng bừng!

truyen thien su tai xuat