trước có bệnh kiều sau có quỷ
TẢI EBOOK Trước Có Bệnh Kiều Sau Có Quỷ EPUB TẢI EBOOK Trước Có Bệnh Kiều Sau Có Quỷ PDF Đăng nhập bằng. Đăng nhập {} [+] Tên bạn* Email* Vui lòng sử dụng Gmail để comment hoặc đăng nhập tài khoản.
Trong đời sau, như có người ác và ác thần, ác quỷ nào thấy kẻ thiện nam, người thiện nữ quy y cung kính, cúng dường ngợi khen chiêm ngưỡng đảnh lễ hình tượng của Ngài Địa Tạng Bồ Tát, mà vọng sanh khinh chê là không có công đức cùng không có sự lợi ích, hoặc nhăn
Trước có bệnh kiều, sau có quỷ - Nhất Bôi Tửu Lương- EDIT HOÀN Hiện đại, linh dị thần quái, chủ công, nhất kiến chung tình, dương quang công x bệnh thần kinh thụ, thụ truy công, thụ sủng công Thuở
Vay Tiền Online Banktop. Thể loại Tình hữu độc chung, nhân duyên tình cờ, gặp gỡ khủng bố, hiện đại, linh dị, chủ công, bệnh kiều si hán thụCP Ôn Dục Nhiễm x Thiên LangEditor Tịnh + Tử Nguyệt + Lililovely + Vũ Ngư Nhi Từ nhỏ tới lớn thì Ôn Dục Nhiễm luôn trãi qua một cuộc sống êm đềm bình yên, nhưng mọi việc lại thay đổi vào một ngày anh bị quỷ chính vì thế mà anh nhờ vào bạn bè tìm cao nhân giải hạn, nhưng không ngờ này cái người gọi là cao nhân này lại là một tên thần sách nhiều năm như vậy, anh còn chưa từng thấy quyển sách nào nói dáng vẻ cao nhân nào như thế. Tên kỳ lạ, tính cách nhìn qua có chút thần kinh, lại còn lưu manh trêu chọc người khác nữa chứ!!Hơn nữa đối mặt với những chuyện linh dị liên tiếp, cho dù cái người thần kinh này nói phải bảo vệ anh… nhưng vẫn đáng sợ quá đi mất!Thiên Lang Thân ái, đừng sợ, hôn ta một chút ta sẽ giết hết những người nàyĐám quỷ vây xem Làm quỷ nhiều năm như vậy nhưng chưa từng thấy người sống nào đáng sợ hơn bọn họ như thế đâu, ngày hôm nay coi như được mở mang hiểu biết.
Edit Tử NguyệtBeta TịnhĐồng biên tập Tịnh Nguyệt cổ trấn ft Linh Lăng LâuLần thứ hai đứng trong căn phòng lúc nãy, Ôn Dục Nhiễm trông thấy khối ngọc bội thành thành thật thật ở bên cạnh bỗng nhiên phát ra tia sáng cực kỳ chói mắt, chiếu sáng toàn bộ căn phòng, loại ánh sáng màu xanh lá cây đâm đến mắt người không mở nổi đó giằng co kéo dài đến mấy bất ngờ là, trong quá trình này không có tiếng thét chói tai như trong dự đoán của anh, thậm chí không thấy con quỷ kia xuất hiện, mà khi mở mắt ra lần nữa thì căn phòng này đã rất khác với trước rằng vẫn cứ cũ nát, trên đất còn có một chút vết bẩn vết máu dính lên như trước, thế nhưng chỉnh thể gian phòng đã trở nên tương đối sáng sủa, dư quang ánh nắng mặt trời buổi chiều theo cửa sổ chiếu vào, nhìn qua thật giống một căn phòng thông mà Ôn Dục Nhiễm thậm chí chưa kịp thán phục một câu, đã nhìn thấy người ở bên cạnh như là bỗng nhiên đứng không vững, lảo đảo lùi về sau hai bước, trong chốc lát nữa là sẽ mắt lanh lẹ kéo người lại, Ôn Dục Nhiễm nửa dìu nửa ôm mà đỡ lấy thân thể Thiên Lang, thật sự là sợ hết hồn “Sao vậy? Khó chịu ở đâu hả?”5Vừa nhìn xuống, Ôn Dục Nhiễm mới phát hiện sắc mặt Thiên Lang cũng biến thành vô cùng tái nhợt, quả thật giống như bị bệnh nặng hoặc là bị trọng thương vậy. Nghe câu hỏi của anh, hình như Thiên Lang muốn cười với anh, thế nhưng cũng không biết rằng độ cong khi y nhếch miệng lên thực sự nhỏ bé không đáng kể, hơn nữa tương đối suy yếu.“Xin lỗi, hơi… ù tai… Nghe không…”Lời còn chưa nói hết, Ôn Dục Nhiễm chỉ cảm thấy cánh tay nặng xuống, đầu Thiên Lang vô lực gục xuống, tiếng nói cũng theo đó gián đoạn, dường như là hoàn toàn mất đi ý này anh cũng không lo đến cái khác nữa, khom lưng nhặt lên ngọc bội rơi trên mặt đất bỏ vào túi áo, ngay lập tức vác Thiên Lang lên chạy ra bên ngoài. Cõng một người đàn ông trưởng thành so với mình còn cao hơn một khúc, chuyện này thật sự không phải là một việc thoải mái gì, nhưng anh vẫn cố gắng dùng tốc độ nhanh nhất chạy xuống lầu trở lại trong xe, may là những đứa trẻ vây quanh ở ngoài cửa lớn cũng đồng thời biến mất không thấy.{$au?Đặt Thiên Lang ngồi vào ghế phó lái, mình thì ngồi ở lên ghế lái xe, Ôn Dục Nhiễm nhanh chóng nổ máy xe, dư quang khóe mắt chú ý tới Thiên Lang đã mở mắt ra từ lúc nào không biết, nhưng thoạt nhìn vẫn rất không thoải mái, liền vội vàng nói “Anh chịu đựng một chút, tôi đưa anh đi bệnh viện.”“Không cần, rất nhanh thì không sao rồi, đi bệnh viện cũng vô dụng, ta chỉ là không ngờ tới tác dụng phụ lại mạnh như vậy.”Giọng y vẫn rất suy yếu, Ôn Dục Nhiễm cầm tay lái, ở bên cạnh bắt đầu truy hỏi “Đừng ức hiếp tôi đọc sách ít mà gạt tôi, nếu không tôi thật sự sẽ trở mặt với anh, rốt cuộc có đi bệnh viện không?”“Thật sự không cần, có đi cũng kiểm tra không ra vấn đề gì. Nhà trọ ngài ta sẽ cho người dọn dẹp, ngày hôm nay vẫn là đến ở nhà ta được không?” Thiên Lang thả lỏng dựa vào trên ghế, tầm mắt cố chấp dính vào trên người Ôn Dục Nhiễm không chịu này Ôn Dục Nhiễm cũng thật sự không dám nhiều lời với y, lỡ như thật sự giống trong ti vi diễn, tâm trạng người ta không tốt liền ói ra một búng máu “Được, vậy tôi lái về nhà anh. Anh nói tác dụng phụ là sao? Có cách gì để trị không?”“Sử dụng Vạn Tượng hoàn bội cần phải trả giá thật lớn, mà sự tồn tại như công cụ giống ta chính là vì để nhận tổn thương giúp chủ nhân, chỉ là ta còn chưa quen mà thôi, lần sau sẽ tốt hơn nhiều.”Cho nên nói nếu như không có Thiên Lang, bây giờ người nằm xuống hẳn là anh?Ôn Dục Nhiễm lập tức nhíu mày lại, nghi ngờ nhìn Thiên Lang “Anh lừa gạt ai đó. Anh không soi gương nhìn bộ dạng chỉ còn nửa cái mạng của anh bây giờ đi? Còn như vậy vài lần nữa thì anh thành hàng xóm của ma trinh nữ tỷ tỷ luôn mất. Với dáng vẻ này thì cái gia tộc kia của anh có bao nhiêu người có thể chịu đựng như thế rồi lần lượt chết đi đây?”Nghe vậy, Thiên Lang liền lộ ra một nụ cười vui vẻ “Ngài thật sự rất thông minh. Đúng là cường độ phản phệ này lớn hơn nhiều so với tình huống bình thường, bởi vì thân thể của ngài trước đây đã bị tổn thương ở núi Ô Lâu, dương khí không đủ, dẫn đến phản phệ bị tăng thêm.”Y còn muốn nói cho Ôn Dục Nhiễm rằng điều này cũng không có gì, rất nhanh là có thể khôi phục lại trạng thái bình thường, lại bị Ôn Dục Nhiễm giành lấy lời trước khi mở miệng “Vậy anh nói loại phản phệ này chỉ một lần, hay là còn tăng thêm?”“…” Dường như không nghĩ tới anh sẽ hỏi vấn đề này, Thiên Lang trầm mặc nửa ngày, mới cười đáp lời “Chuyện này không khác nhau gì cả. Ngài xem, ta đã tốt lắm rồi, qua một lúc nữa là sẽ khôi phục lại trạng thái bình thường.”Vốn dĩ câu này Ôn Dục Nhiễm cũng chỉ là thuận miệng hỏi, nếu như Thiên Lang trả lời thì anh cũng sẽ không quá chú ý, thế nhưng Thiên Lang tránh né không trả lời lại như vậy làm cho anh lập tức phát hiện không đúng “Đừng nói lảng sang chuyện khác, ở mặt này anh không cản nổi tôi đâu, thành thật khai báo, nếu không, giết!”“… Đúng là có chút tăng thêm.”Sau khi liên tục thúc giục, Thiên Lang mới không nhanh không chậm mở miệng trả lời “Sẽ biến thành quái vật, từ từ trở nên khát máu, hoàn toàn mất lý trí, sau đó xương cốt cả người sẽ từ từ biến hình, triệt để biến thành một quái vật chỉ biết gặm nhấm máu thịt người đạp mạnh thắng xe, Ôn Dục Nhiễm quay đầu hung dữ trừng Thiên Lang đang cười đến thoải mái, trong lúc nhất thời cảm thấy người này quả thực có chút không thể nói lý “Chuyện như vậy không phải anh nên nói ngay từ đầu sao?! Nếu như ngày hôm nay tôi không hỏi, có phải anh cứ như vậy mà che dấu, lần sau tiếp tục làm như vậy nữa không?” Nếu như hôm nay không hỏi, trực giác nói cho anh biết lần sau gặp phải chuyện như thế này, Thiên Lang vẫn sẽ liều mạng mà sử dụng Vạn Tượng hoàn bội, sau đó một lần lại thêm một lần, tính mạng người trước mắt anh này cứ như vậy vì một lý do buồn cười mà không rằng Thiên Lang cũng không để ý tính mạng của chính mình. Thật ra chính anh cũng không có tốt bụng đến mức tùy tiện đem sinh mệnh một người quan trọng hơn cả bản thân. Mà đầu tiên là Thiên Lang đã cứu anh, cũng không phải là một người trên đường tùy tiện không quen biết. Hơn nữa, từ góc độ ích kỷ một chút mà nói, anh cũng không hy vọng trên lưng mình mang gánh nặng một mạng người như biệt là sau khi nhìn thấy Thiên Lang vẫn như cũ cười đến không tim không phổi như thế, lửa giận trong lòng càng tăng lên. Ôn Dục Nhiễm lấy Vạn Tượng hoàn bội trong túi áo ra, nhìn y chằm chằm “Anh mạnh lắm sao? Không sợ chết chút nào đúng không? Chết tiệt, anh nói tôi là chủ nhân của thứ đồ chơi này sao? Tôi con mẹ nó hôm nay không tin thứ này có tà.”Nói xong, anh liền mở kính xe xuống, dùng sức tàn nhẫn ném ngọc bội về phía trước xe, sau đó lập tức đạp chân ga, chạy về phía ngọc bội, cán lên.“!”Lần này Thiên Lang rốt cuộc đổi sắc mặt, cũng không quan tâm xe đang chạy, nhoáng một cái mở cửa xe liền xông ra ngoài. Thân thể chưa khôi phục còn rất yếu ớt, cho dù kéo thân thể như vậy nhưng y vẫn lảo đảo chạy về phía hoàn bội, không đếm xỉa đến việc mình có thể bị xe đâm vào ngay tức Dục Nhiễm cũng không ngờ tới y sẽ không muốn sống như vậy, dưới sự kinh hãi lập tức đạp phanh xe, lúc này mới không tông trúng người, lập tức tức đến nổ phổi mở cửa xuống nãy anh dùng hết sức để ném, ngọc bội rơi ra cách một khoảng rất xa. Thiên Lang vôi vàng xông tới, ngay lúc nhặt được ngọc bội cũng là lúc thân thể rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa, gần như là kiệt sức mà ngã xuống đất, mà trên tay vẫn còn nắm chặt ngọc Dục Nhiễm thật sự là tức giận gần chết, sắc mặt xanh lét đứng trước mặt Thiên Lang, lại vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt sợ hãi, cầu xin của thường, Thiên Lang thoạt nhìn giống như mãi mãi cũng sẽ không lộ ra vẻ mặt như thế, ánh mắt như này làm cho Ôn Dục Nhiễm sửng sốt, đầu óc cũng hơi hơi có chút tỉnh táo lại, có điều vẫn ngồi xổm xuống giật lấy ngọc bội trong tay Thiên Lang, nhìn thẳng ánh mắt gần như tuyệt vọng của đối phương, không ngừng nhắc nhở mình tuyệt đối không thể chột dạ “Anh coi trọng thứ này như vậy ?”“Không được…” Thiên Lang lắc đầu, đưa tay muốn lấy lại ngọc bội, lại bởi vì không đủ sức mà bị Ôn Dục Nhiễm dễ dàng ngăn cản “Không được… Khế ước sẽ bị hủy…”Nhìn dáng vẻ đó, Ôn Dục Nhiễm quả thật nghi ngờ, nếu như mình mà ném ngọc bội một lần nữa, thậm chí có thể y sẽ khóc lên. Nếu như Thiên Lang nói khế ước là chỉ lần nhỏ máu lên trên ngọc bội kia, Ôn Dục Nhiễm cũng thực sự không biết nên nói cái gì cho Dục Nhiễm thở dài thật sâu, một lần nữa nhét ngọc bội vào trong túi áo “Thứ đồ chơi này tôi tịch thu, làm vật phẩm bày biện sưu tầm thì được, nếu lấy ra dùng lần nữa đừng trách tôi sẽ thật sự đập nó.”Nói xong anh cũng không cần Thiên Lang có phản ứng gì, giữ nguyên tư thế xoay người quay lưng với Thiên Lang, “Lên đi lên đi, may là rừng núi này hoang vắng, trên đường không có xe, nếu không xe dừng ở trên đường thế này là đã bị chửi rồi, mau về nhà tắm rửa đi ngủ.”Thiên Lang ngây người nhìn lưng Ôn Dục Nhiễm, vô cùng gay go mà cảm giác nhiệt độ trên mặt có xu thế tăng để cho anh chờ bao lâu, thân thể ấm áp liền đè lên lưng, Ôn Dục Nhiễm liền trực tiếp cõng lên, vừa đi về phía chiếc xe vừa ăn năn hối hận “Tôi đẹp trai thế này. Tại sao lại từ bỏ thời gian tốt đẹp ở bên cạnh các cô gái mà ở đây cõng một gã đàn ông lớn xác như anh chứ?”^“Bởi vì ngài thật sự là người rất tốt.”Không kịp đề phòng mà bị dán phiếu người tốt lên mặt, Ôn Dục Nhiễm kéo mở cửa xe, thả người xuống, ngồi trở lại ghế lái xe, vừa ngẩng đầu liền từ trong gương chiếu hậu nhìn thấy mặt Thiên Lang lần thứ hai đỏ đến tận lỗ tai, cũng không dám ngẩng đầu nhìn anh.“Cho nên tôi chỉ muốn hỏi một chút, kiểu mắc cỡ của anh sao lại ngây thơ thế chứ?!”Không hề trả lời, Thiên Lang chỉ xoa xoa lên vải băng cổ tay, cởi xuống vẻ mặt khó lường trên mặt, ngoại trừ vui sướng cùng khát vọng, còn có một chút cố chấp không rõ.
Editor TịnhTrong ấn tượng của mọi người, đi đôi với bóng đêm thường là sự yên tĩnh. Có người yêu thích mà nhắm mắt lẳng lặng hưởng thụ, cũng có người cảm thấy sợ hãi bởi sự yên tĩnh thần bí mà bóng đêm mang thực tế, buổi tối đúng là không yên bình thật, Ôn Dục Nhiễm lĩnh hội sâu sắc chuyện rằng cái tên có vẻ nhã nhặn là thế, nhưng Ôn Dục Nhiễm lại là một người đàn ông to lớn. Chiều cao 1m79, tướng mạo cũng coi như là đẹp trai, dáng người tuy rằng không thể so sánh với mãnh nam bước ra từ phòng thể hình, không có cơ bụng tám múi như anh mơ ước, thế nhưng ít nhất là nhìn qua thì không gầy yếu. Cũng giống như đa số đàn ông bình thường khác, anh không có trái tim thủy tinh như phụ nữ, không sợ tối, không sợ quỷ, nửa đêm, 12 giờ một mình đi trên đường cũng không sao thân là người có tư tưởng hiện đại, đối với việc kính thần sợ quỷ đã phai nhạt đi nhiều. Ôn Dục Nhiễm vốn cũng không tin trên đời này có qua, giống như chuyện trước đây chưa từng ăn cua đồng thì ai cũng không biết rằng cua đồng ăn rất ngon. Gần đây Ôn Dục Nhiễm cảm thấy cử chỉ của mình có chút điên rồ, không nhịn được nhớ đến phim kinh dị trước kia có xem qua, nghi ngờ có lẽ nào mình bị quỷ ám rồi tốt nghiệp đại học, Ôn Dục Nhiễm gần đây đang thực tập tại một công ty truyền thông, bình thường ở công ty đều là bưng trà rót nước, làm việc lặt vặt. Đây đều là giai đoạn bình thường khi mới bước chân vào xã hội, phúc lợi sau khi chuyển qua chính thức cũng không tệ. Bởi vì dáng vẻ nghiêm chỉnh nên anh rất được các đồng nghiệp nữ chiếu cố. Anh rất là hài nhưng tình trạng sức khỏe gần đây của anh càng ngày càng kém, vành mắt thâm đen khiến cho anh hận không thể mang theo kính râm đi ra khỏi cửa, bước chân lờ đờ, nửa đêm nếu có đi trên đường cộng thêm cả người toàn đồ trắng nữa thì không khác cô hồn dã quỷ là mấy.“Tiểu Ôn này, cưng không sao chứ? Có phải là áp lực quá lớn, nghỉ ngơi không tốt không?” đồng nghiệp sát vách bàn quan tâm hỏi nhắc tới thì còn tốt, vừa nhắc tới chuyện này thì Ôn Dục Nhiễm quả thật là khóc không ra nước mắt. Anh gác tay lên bàn, đập đầu xuống một cái “Đừng nói nữa chị Lỗ, gần đây cứ ngủ là nằm mơ. Em cảm thấy em sẽ chết sớm mất thôi.” Không phải chứ, anh lớn như vậy ngay cả một cô vợ cũng chưa có lấy trước đến nay đều không có tật này, vừa dính vào gối không đến mười phút là có thể ngủ thẳng một giấc đến hừng đông. Thế nhưng thói quen tốt đẹp được anh duy trì hai mươi ba năm này rốt cục đã bị phá vỡ vào một tuần nào cũng nằm mơ thì thế nào? Anh nhịn. Mơ hồ cảm thấy đều là một giấc mơ thì sao? Anh nhịn. Thế nhưng nội dung giấc mơ có thể liền mạch một chút có được không?! Trong mơ có tình tiết quỷ dị gì không thì anh không cách nào nhớ được, chỉ là mỗi lần sau khi tỉnh lại, mồ hôi lạnh trên trán và cảm giác sợ hãi đó nói cho anh biết đó cũng không phải giấc mơ tốt đẹp đầy đủ của *chị Lỗ là Lỗ Khiết. Thật ra nếu so với Ôn Dục Nhiễm thì cũng không lớn hơn mấy tuổi, thế nhưng phát âm tên gần giống như vậy, lại thêm cô là người sảng khoái, bình thường chiếu cố Ôn Dục Nhiễm nhiều ở công ty, cho nên Ôn Dục Nhiễm dứt khoát chọn dùng xưng hô như thế.*chị Lỗ 鲁姐 phát âm “lǔ jiě”, Lỗ Khiết鲁洁 phát âm “lǔ ji锓Cậu xem lại mình đi, tuy rằng mới tới quả thật là cần phải biểu hiện tốt một chút, nhưng mà cũng không cần liều mạng như vậy chứ.” Lỗ Khiết đưa tay qua gõ nhẹ đầu Ôn Dục Nhiễm “Trưa hôm nay sếp không có ở đây, cậu nhanh chóng lén lút nằm sấp trên bàn ngủ một lát, nếu có chuyện gì tôi sẽ gọi.”Đề nghị này thật sự rất có sức hấp dẫn, ánh mắt Ôn Dục Nhiễm tha thiết mong chờ nhìn về phía Lỗ Khiết “Chuyện này không được đâu, trong phòng làm việc nhiều đồng nghiệp như vậy…”“Không thành vấn đề, chị đây bảo kê cho cưng.” Lỗ Khiết hào khí vỗ vỗ ngực, ý bảo anh yên tâm ngủ đi.“Đại ân này không lời nào nói hết được, chị Lỗ thật uy vũ!” Cảm động đến rơi nước mắt mà nói xong, Ôn Dục Nhiễm không nói hai lời lập tức ghé lên trên vì thật sự là quá mệt mỏi, đôi mắt chỉ mở thôi cũng cảm thấy đau nhức. Trong chốc lát, Ôn Dục Nhiễm đã sáng màu vàng chanh lúc hoàng hôn ấm áp hiền hòa chiếu lên một góc rừng, hình như có một cậu bé chưa đến mười tuổi đang chơi đùa ở đó, hơn nữa góc nhìn cũng không ngừng đi theo cậu bé là Dục Nhiễm cảm thấy vô cùng bực bội. Cái giấc mơ cổ quái này quấn lấy anh đã lâu, đã thế mỗi lần tỉnh lại đều không nhớ ra được những gì trong mơ. Lần này anh phải xem cho rõ ràng, cho dù thật sự là bị quỷ nhập vào người thì cũng phải biết hình dáng của con quỷ đó là như thế nào chứ?Trong mơ, góc nhìn luôn luôn rất kỳ lạ, Ôn Dục Nhiễm vẫn có suy nghĩ của mình, tựa như chỉ là dùng góc nhìn của người đứng xem, không có thân thể của mình. Có thể biết trong mơ này mình nghĩ cái gì, có chút cảm giác như đang xem phim bé này nhảy cà tưng cà tưng về phía trước trong rừng, mỗi lần nó nhìn thấy các loại chim chóc, bươm bướm xinh đẹp thì đều tràn đầy phấn khởi mà đuổi theo, không hề có một chút ý thức nào về việc trời sắp tối, cần phải lập tức trở về rừng, cây cỏ tươi tốt, dùng góc nhìn của người thành phố nhìn vào thì cái đầu tiên chính là chắc chắn sẽ có rất nhiều muỗi, ngoài ra phong cảnh quả thật là không tệ. Cái này khiến cho Ôn Dục Nhiễm càng thêm buồn bực, đây là giấc mộng ấm áp an nhiên mà, sao mỗi lần anh đều bị dọa như vậy chứ?Đáp án của vấn đề này, ngay sau khi mặt trời lặn Ôn Dục Nhiễm mới biết sáng luôn mang lại cảm giác an toàn cho mọi người. Thế nhưng ngay sau khi mất đi ánh sáng, một đứa trẻ cô độc đứng ở trong rừng sâu thì tuyệt đối không phải là chuyện gì thú sao Ôn Dục Nhiễm cũng thật bội phục mình khi còn bé, khi đó nghé con mới sinh không sợ cọp, nếu bây giờ mà đặt một mình mình ở trong rừng vào ban đêm, khẳng định là có chút giả tạo, dù sao tùy tiện có thú hoang nhảy ra là anh đã thành thức ăn nghĩ tự dìm mình như thế cũng chỉ là nghĩ mà thôi. Trong mơ, cậu bé hiển nhiên là đã lạc đường trong rừng rồi, đang vô cùng mê man mà đi loạn khắp nơi, lớn tiếng la lên “Mẹ! Ba! Bà nội!”Nhưng mà cũng không được đáp sánh với vai chính vội vã tìm kiếm trong mơ, Ôn Dục Nhiễm lại thanh thản mà quan sát xung quanh, nhưng chính sự thanh thản dư thừa này lại khiến cho anh cảm thấy lạnh cả yên tĩnh, vệt chiều tà cuối cùng cũng đã biến mất nơi chân trời. Trong rừng, vẻn vẹn dựa vào ánh trăng lạnh lẽo chiếu sáng, góc rừng này không hề có một chút tiếng động, tiếng côn trùng, tiếng chim hót hoặc là tiếng động vật đi kiếm ăn cũng không chứng minh đây chỉ là ảo giác của mình, Ôn Dục Nhiễm càng thêm cẩn thận mà lắng nghe, vểnh tai lên liều mạng cố gắng tìm kiếm ra một chút động tĩnh, thế nhưng anh là cậu bé đó nghe được cũng chỉ là tiếng vọng lại của tiếng gọi của nữa, lúc mình đến rõ ràng là đi theo đường núi, tại sao bây giờ ngay cả một con đường nhỏ cũng tìm không thấy?Lúc này thân là người đứng xem, Ôn Dục Nhiễm theo bản năng muốn nín thở, trong lòng cực kỳ nôn nóng kỳ vọng cậu bé gan dạ trong mơ này đi ra ngoài nhanh lên, tốt nhất là đừng vào sâu trong rừng này.“Tí tách”Tiếng giọt nước nhỏ giọt nho nhỏ này không gây chú ý cho cậu bé đang vội vã về nhà, ngược lại làm cho Ôn Dục Nhiễm theo bản năng nhìn về phía bên kia, phút chốc cảm thấy tóc gáy toàn thân đều dựng đứng đó vốn là một gốc cây thoạt nhìn là cây bình thường, thân cây không tính là to lớn, ở trong ngọn núi này tùy tiện nhìn một cái đều có thể thấy được. Nếu là trước kia, cơ bản là Ôn Dục Nhiễm sẽ không chú ý vừa nhìn thấy, lá của cái cây đó không biết từ lúc nào đã chuyển thành màu đỏ, hơn nữa lá cây lấy tốc độ không phải mắt người bình thường có thể nhìn thấy được mà biến hóa, lá cây vốn trơn bóng dần dần trở nên lồi cùng, tất cả lá của cây đó đều biến thành từng miếng thịt vụn nhỏ giọt rơi xuống, cành cây trực tiếp biến thành tứ chi của con người, đầu một người đàn ông đang chảy máu trồi trên thân cây, vẻ mặt dữ tợn mà thống khổ trừng mắt nhìn chằm chằm bóng lưng của cậu bé không biết gì cả đang đi về phía cỏ ở phía dưới đã bị cái cây đó nhuộm Dục Nhiễm cảm thấy mình gần như là không thể thở cái cành đầy máu đột nhiên duỗi về phía cậu bé, dừng lại khi cách cậu bé khoảng nửa mét, độ dài đã đến cực hạn, không có cách nào kéo dài được mắt nhìn đầu người trên cái cây kia, đúng lúc Ôn Dục Nhiễm chống lại ánh mắt oán độc không cam lòng đó, lập tức nghiêng đầu đi, cũng không dám nhìn bên đó chỉ là mơ, đây chỉ là mơ, đây chỉ là một ác mộng hoang đường mà thôi! Cho dù đứa bé này có bề ngoài giống mình khi còn bé, nhưng mình hoàn toàn không nhớ có chuyện như vậy đã xảy ra. Cho nên, đây nhất định chỉ là một giấc mơ hư cấu mà thôi!Chỉ có không ngừng lặp lại với mình như vậy, Ôn Dục Nhiễm mới có thể thuyết phục mình không cảm thấy sợ mơ, dường như anh vô cùng may mắn, trước khi gặp thứ đồ vật quỷ dị gì khác thì đã gặp một người nhìn thoáng qua là một người bình thường. Chẳng qua Ôn Dục Nhiễm không có chút nào dám chắn chắn người xuất hiện ở nơi quỷ quái này đều là người bình là chàng trai mặc áo sơ mi và quần bình thường, rất nhàn nhã nằm dựa trên cành cây trên cây, cậu bé lập tức vui vẻ chạy đến dưới gốc cây, dò hỏi “Anh ơi, anh biết đường đi xuống núi không?”Buổi tối rất mờ, hơn nữa có cành lá che chắn, Ôn Dục Nhiễm thấy không rõ lắm khuôn mặt của chàng trai đó, trong lòng có chút chột dạ, lo lắng một lúc nữa người này sẽ biến thành quái vật, đột nhiên nhào về phía phương quay đầu, liếc mắt nhìn cậu bé dưới tàng cây một cái, không nhịn được lầm bầm một tiếng “Lại có người chạy vào, thật là dại dột.”Nhỏ giọng thầm thì xong, ngón tay chàng trai chỉ về một phía “Đi về phía Bắc đi, vận khí tốt còn có thể làm cho nhóc vui vẻ đấy.”Cậu bé được chỉ đường lập tức chạy đi mà không chú ý tới, nhưng làm người đứng xem Ôn Dục Nhiễm lại chú ý tới, chàng trai đó chỉ nói là “cho nhóc vui vẻ” mà không phải “rời đi”, ý này rốt cuộc là… Anh không dám nhớ lại nào anh sắp may mắn tận mắt thấy mình chết thảm trong mơ sao? Hay là lần này nên chuẩn bị tâm lý thật tốt, tránh cho khi tỉnh lại lại sợ đến mức cả người đầy mồ theo hướng chàng trai nọ chỉ khoảng mười phút đồng hồ, cậu bé bỗng bị vấp ngã bởi một rễ cây nổi lên trên mặt đất, đầu gối của quần bị rách lộ ra vết bầm khi ma sát với mặt đất, chảy ra một chút không đợi Ôn Dục Nhiễm đau lòng cho mình khi còn bé một chút thì đã thấy cái rễ cây cậu bé vấp té đột nhiên vọt lên, lập tức cuốn lấy mắt cá chân cậu bé, lại một lần nữa kéo người ngã nhìn lại, cái cây đó đã biến thành đầy máu me như cái cây trước đó, nhưng mà đầu người trên cái cây này là một người phụ nữ tóc dài, tóc rối bù, đôi mắt bị phân hủy gần như không còn đang tham lam nhìn chằm chằm cậu bé đang sợ đến choáng váng, phát ra tiếng cười sằng chớp mắt một cái, Ôn Dục Nhiễm phát hiện tất cả cây cối xung quanh đều biến thành quái vật cây đầu người như vậy. Biến hóa rõ ràng như thế tất nhiên là cậu bé nhìn thấy được, hét lên rồi lập tức bò dậy, liều mạng bỏ rơi cái cành đầy máu quấn quanh chân mình, cũng không thèm nhìn tới liền theo bản năng chạy về phía có tương đối ít quái vật khắp núi đều là quái vật cây, Ôn Dục Nhiễm cảm thấy nếu lúc đó là mình thì nhất định là cả người đầy mồ hôi lạnh rồi. Có lẽ nào tất cả các cây trong núi đều là quái vật cây? Anh thấy quái vật cây có đủ loại, có nam, có nữ, người già, thậm chí còn có trẻ nhỏ. Nếu như một thân cây tượng trưng cho một kẻ đã chết, cho dù cây trong ngọn núi này không dày lắm đi nữa thì việc đó cũng rất đáng sợ…Ánh trăng vẫn âm u như cũ, sự yên tĩnh trong rừng đã bị phá vỡ, không ngừng có tiếng kêu kì quái, tiếng ma sát, tiếng quát tháo, thậm chí là tiếng miếng thịt máu me đầm đìa rớt xuống, làm cho anh có loại ảo giác đã đến một thế giới khác.
trước có bệnh kiều sau có quỷ