truyện tình yêu đơn phương của con gái

Nhận thấy lời khai của Mundill Mahil - người mà nạn nhân Gagandip Singh yêu đơn phương có nhiều mâu thuẫn, cảnh sát lập tức xin lệnh khám xét nơi ở của Mundill đồng thời trích xuất camera giám sát quanh khu vực nhà cô. Rất nhanh chóng, cảnh sát đã nhận thấy điểm bất Tình yêu đơn phương của con gái là trạng thái "yêu đương" chỉ bắt đầu từ một phía. Chỉ mình cô gái đắm chìm vào tình cảm với một chàng trai, cô ấy luôn mộng mơ về người ấy, về giây phút cả hai được ở bên cạnh nhau. Nhưng thực tại, thì cả 2 không là gì của nhau. Khi con gái yêu đơn phương in Tình yêu. Hình ảnh yêu đơn phương dưới sự thể hiện của người con trai, con gái, anime trong sáng, dễ thương lẫn những tâm trạng buồn tủi dành cho những trái tim đơn phương cảm thấy được đồng cảm hơn. hình ảnh yêu đơn phương đẹp nhất. Xem thêm: Vay Tiền Online Banktop. - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình để nhớ" Người con gái của tôi, em không yêu tôi. Người con trai em yêu là một cậu bé bằng tuổi, cậu bé hay ho mà mỗi lần nhắc tên mắt em lại hấp háy cười. *** Chiều mưa... Em là đứa con gái kì lạ, khó hiểu nhưng có vẻ chính cái kì lạ, khó hiểu nơi em khiến trái tim tôi lạc nhịp vào cái ngày đầu tiên ấy... Tôi gặp em một chiều mưa rơi hối hả, mưa cuối mùa nặng hạt và lạnh buốt. Một đứa con trai như tôi cũng phải so vai vì lạnh. Đứng trong hiên nhìn mưa rơi, chẳng có vẻ gì là thú vị cả, phiền phức nữa là đằng khác, vậy mà em cứ nhìn - như thể mưa có gì đó rất hay ho. Em nhỏ bé trong chiếc áo khoác to sụ, và phải chăng vì thế em mong manh hơn trong mắt tôi. Đôi bàn tay em khẽ vươn ra ngoài ban công. Mưa cuối mùa những ngày không gió, mưa không hắt trên lối về. Đôi mi em khẽ nhắm lại như đang cảm nhận điều gì đó thật nhẹ nhàng, và bình yên. Tôi không hiểu cái lạnh nao lòng ấy có gì hấp dẫn mà một cô gái như em lại đắm chìm vào mưa như thế. Bỗng em quay về phía tôi, tôi chẳng biết nên làm gì lúc này, vậy nên đành đứng nhìn em cười - Mưa có gì hay ho thế em? - Tôi không hiểu mình lấy đâu ra can đảm để bắt chuyện với em. - Người yêu thì có đủ hấp dẫn để ngắm nhìn mãi không anh? - Em không trả lời tôi, thay vào đó là một câu hỏi vu vơ... Mắt em hấp háy cười, tôi biết tôi đã lạc vào đâu đó trong chiều mưa - có em - trái tim tôi lệch nhịp. Em - người con gái tôi yêu... Em là một đứa con gái thích mưa. Vì em lãng mạn, mơ mộng và mưa cũng mơ mộng, lãng mạn chẳng khác em là mấy... Không ít lần em đưa tay ra ô của sổ hứng lấy những giọt mưa đầu mùa đang tí tách, tí tách rơi - vui nhộn và hồn nhiên như cái tuổi 17 của em vậy. Em khẽ mỉm cười, đôi mắt em trong veo như khoảng trời xanh ngoài kia đã được mưa gội sạch. Một tình cảm - cái mùi vị ngây ngô của cảm xúc đầu đời đã nảy sinh trong em... Và em cũng muốn người ta dành một tình cảm đặc biệt cho mình giống như trong trái tim em lúc này, người ta cũng đặc biệt như vậy. Khi ấy em thấy mưa có gì đó hay hay. Em thích ngắm mưa những chiều tan học. Sau này khi thân nhau hơn, em hay trầm ngâm với tôi rằng "Con gái sinh ra vốn dĩ đã gắn với mưa vì con gái mơ mộng, hay suy tư, hay ngẫm ngợi và mưa với thứ âm thanh rơi trong không gian gần gụi, trong khoảng thời gian chẳng thể nào gặp lại - là khoảnh khắc giao mùa bất chợt, là giây phút bình yên về đến nhà hay cái thời khắc chia tay... tất cả, tất cả nghiễm nhiên trở thành nhân tố thuận lợi để cảm xúc nảy sinh, không thôi khiến con người ta nghĩ ngợi, trầm tư mà con gái lại chính là KẺ HAY NGHĨ NGỢI VÀ TRẦM TƯ. Đôi khi tự hỏi tại sao lại như thế, và rồi kết thúc một chuỗi dài suy luận, ta bằng lòng với câu trả lời "Vì con gái sinh ra vốn là như thế..." Tôi cũng chỉ biết cười xòa vì cái suy nghĩ già dặn có vẻ trẻ con của em... 17 tuổi lẽ ra em nên cười nhiều hơn, đùa nhiều hơn, phá phách một tí, nghịch ngợm một tí thế nhưng em của tôi trông lúc nào cũng bí ẩn và nhiều suy nghĩ. Đôi mắt em trong ngần nhưng sao xa xôi quá, tôi có thể đọc được trong ánh nâu ấm áp nơi em chút ngẫm ngợi, chút vu vơ nhưng chẳng thể nào giải thích được vẻ lạnh lùng cuốn hút ở ngời con gái tôi trót yêu thầm. Em tôi mong manh là thế mà cũng cứng cỏi là thế. Em tôi nhỏ bé với trái tim nhạy cảm trước mọi biến chuyển dù là nhỏ nhất của những cơn mưa, thế nhưng tâm hồn em có quá nhiều trắc ẩn mà đôi khi tôi thắc mắc một cô gái như em còn bao nhiêu bí mật trong cuộc đời mình. Người con trai em yêu... Người con gái của tôi, em không yêu tôi. Người con trai em yêu là một cậu bé bằng tuổi, cậu bé hay ho mà mỗi lần nhắc tên mắt em lại hấp háy cười. Cảm xúc đầu đời của em vẹn nguyên tinh khôi và trong lành như giọt sương sớm đọng trên cành lá. Em của tôi mộng mơ là thế, và có lẽ tình yêu của em cũng được vẽ nên bởi sắc màu ngọt ngào, không chút nghi ngờ. Em tôi yêu-tôi không biết có nên gọi đó là tình yêu, bởi em còn ngây ngô lắm. "Đi bên cậu ấy, em lo âu, đôi bàn tay em cứ nắm chặt vào nhau, môi mấp máy chẳng thành lời... Đi bên anh em ríu rít như con chim chích chào hè rực nắng... Em dịu dàng, em nhẹ nhàng như làn sương sớm mỏng manh bên cậu ấy... Còn bên anh, em trẻ con, em mít ướt, em dễ dàng bị tổn thương... Em nói em thích mưa, mưa gột rửa những nỗi buồn trong em... Em cũng nheo mắt cười rằng anh là nắng bên em, còn cậu ấy là gió thỏi qua đời em... Nắng nhàn nhạt, lúc nào cũng bên em vỗ về... Nhưng gió làm em khẽ cười những ngày gió đén, gió thật khó nắm bắt và em thấy gió có quá nhiều thứ hay ho..." Ấy vậy mà... cơn gió ấy làm em tôi khóc nhiều quá, như những chiều mưa rả rích mãi không thôi. Tôi không nhìn thấy em khóc, càng chẳng thể đến bên em lúc này. Người con gái tôi yêu, em quá dỗi mong manh. Tình yêu đầu đời của em đẹp như ánh nắng mùa đông ấm áp, thứ ánh nắng "nhàn nhạt" nhưng lúc nào cũng đong đầy sự thanh khiết và trong lành. Có chăng, có chăng đông quá lạnh giá, mưa quá lạnh giá khiến trái tim vốn dĩ mỏng manh của em bỗng co thắt vì ngột ngạt. Em tôi, em nhạy cảm, em hay suy tư, những điều từng làm em đặc biệt trong tôi nhưng sao giờ tôi ghét quá đỗi. Tôi ghét đứa con gái nhạy cảm như em quá dễ bị tổn thương, không có khả năng tự vệ. Tôi ghét đứa con gái hay suy tư ngẫm ngợi như em dễ buồn, dễ bị tác động bởi thứ cảm xúc tiêu cực không nên có. Tôi ghét đứa con gái nhỏ bé, gầy nhom hay khóc nhè như em, nước mắt của em làm tim tôi lạc nhịp. Một chút đau, một chút buồn, một chút ghen, một chút hờn, và cái tình yêu vô vọng trong tôi...tất cả đang vây lấy tôi. Tôi ghét cái mỏng manh nơi em khiến tôi lúc nào cũng muốn bảo vệ. Tôi ghét người con gái của tôi như thế sao? Tôi có thể ghét em như thế sao? Những khi lòng em ngổn ngang nhiều suy nghĩ, em lại nhắn tin cho tôi. Có lẽ điều đó đã trở thành thói quen của cô gái 17 tuổi đã-một-lần-bị-tổn-thương ấy. Em gọi điện thoại cho tôi mỗi khi "bỗng dưng" em thấy buồn. Và rồi em sẽ hát cho tôi nghe một đoạn, một đoạn em thích nhưng lại khiến tim tôi đau buốt "Đã có lúc em ước phải chi đừng nên yêu anh Để hôm nay em phải xa anh .. phải ôm nỗi nhớ Người như mây gió phía cuối chân trời. Nỡ quên đi mau những lời Lời hứa sẽ mãi em ở trong tim đã quên rồi Anh đã không còn nhớ đến em..." Tôi nghe tiếng em – người con gái bé nhỏ của tôi-em đang khóc, nước mắt em đang rơi, ướt nhòe đôi mắt nâu trong trẻo tôi yêu, ướt đầm đôi má hồng tôi thầm thương, và ướt cả con tim đang yêu ớt run lên nơi em. Và em cũng có nghe chăng tiếng con tim tôi đã lặng đi như thế nào... Em bảo em ghét mưa, em không còn yêu mưa nữa. Mưa làm em thấy quá lạnh lẽo, quá cô đơn. Em đã từng xòe tay ngắm những giọt mưa nhảy nhót. Em đã từng đi trong mưa suốt con đường từ trường về nhà cùng chiếc ô hồng màu nắng. Em đã từng kể cho tôi nghe về những cơn mưa rào ngày hạ, những cơn mưa bụi ngày thu và cả cái lất phất réo rắt của một chiều mưa mùa đông hấp dẫn em thế nào. Em của tôi, em tôi ghét mưa được sao? Em hòa mình vào mưa, nếm trải tất cả cái buốt lạnh len lỏi sâu thẳm từ những giọt vô tình lộp bộp trên vai em, tóc em, trên đôi mắt đã sưng vì khóc quá nhiều. Nước mắt em rơi, nóng hổi, chảy dài trên đôi gò má đã trắng bệch vì lạnh. Đơn giản vì đi trong mưa, không ai thấy em khóc, không ai thấy nước mắt em, có chăng chỉ mình em đang cười chính mình, và có chăng cũng chỉ có mưa mới đang khóc cùng em. Em vẫn thế, cứng đầu bướng bỉnh đến đáng ít đêm em vội vùi sâu mình trong chiếc chăn dày, không ai thấy em khóc, không ai biết rằng em tôi đang nằm đó rấm rức khóc cho một chuyện tình đã qua. Em vẫn hay khiến người khác đau lòng vì mình như thế. Em tôi còn quá ngốc nghếch ở cái tuổi 17 lắm mộng mơ của em. ... Đêm cuối đông. Em đang thổn thức trước cửa nhà tôi. Phải làm gì với em tôi đây? Người em ướt sũng, em lại làm gì thế này hả con bé ngốc? Em tự hành hạ bản thân mình thế sao? Em suýt nữa lả người đi vì lạnh. Tôi phải làm sao đây? Chỉ mình em đau thôi sao? Tôi xốc người em lại, em tiếp tục khóc, tôi thấy ghét những giọt nước mắt nơi em, tôi ghét đứa con gái mềm yếu tôi đang ôm trong lòng. Em vô tình độc ác với tôi. Sự nhạy cảm thường trực của em đâu rồi? Lẽ nào, em chưa bao giờ nhận ra tình cảm nơi tôi? Phải chăng vì Gió quá hay ho mà Nắng đã nhạt màu? - Em đừng có khóc trước mặt anh! Anh xin em đấy! Tiếng em nấc lên nghèn nghẹn. - Em của anh đâu rồi? Đứa con gái trẻ con, hồn nhiên của anh trước kia đâu rồi? Em khóc có thể đưa người đó trở về bên em được sao? Em khóc thì người đó sẽ lại yêu em hay sao? Làm ơn, em tỉnh lại, tỉnh lại đi. Tôi giận dữ lay vai em, đôi bờ vai bé nhỏ mà tôi từng muốn bảo vệ, từng muốn ôm trọn vào lòng để chở che. Em ngước đôi mắt ngấn nước nhìn tôi, em lạnh lùng - Anh là gì của em? Là bạn em? Là anh trai của em? Hay là người yêu em? Anh...là gì chứ? Là gì chứ?... Em đứng dậy, bình tĩnh, bình tĩnh trong sự vô hồn. Tôi chết lặng, tôi có là gì của em đâu. Anh trai ư? Tôi chấp nhận làm anh trai của em để có thể quan tâm em, lắng nghe em mà không phải lo lắng một ngày em sẽ lặng lẽ bước ra khỏi cuộc đời tôi. Ấy vật mà ngay lúc này, khi em chạy vào trong cơn mưa tăm tối ngoài kia, tôi đang đứng bất lực và đau đớn thế này. Tôi là gì, là gì đối với em? Tôi vẫn hay tự hỏi mình như thế. Em tình cờ bước vào cuộc sống đơn độc của tôi, gieo vào đó những nốt tươi tắn trên khuông nhạc vốn quá nhiều âm trầm buồn bã. Và giờ, em bước đi mà không cho tôi cơ hội níu kéo, không có cơ hội nói thật lòng mình. Tôi không thể trách em, càng không thể trách người con trai làm em khóc. Có chăng cơ hội vụt qua tay là do tôi không cam đảm nắm lấy... Có chăng tình yêu đơn phương của tôi đã vừa chết lặng vì sự nhút nhát nơi tôi... Không gian cũ Trời lại không nguôi thổn thức với những cơn mưa dài lê thê, một đêm lạnh se sắt. Đứng nhìn mưa rơi nơi mái hiên lớp học, tôi nhớ em cồn cào. Hai năm về trước, tôi gặp em cũng chính nơi đây. Cái khoảnh khắc trái tim tôi ngẩn ngơ lệch nhịp, cái khoảnh khắc người con gái bé nhỏ tôi yêu bước vào cuộc đời tôi. Em vẫn luôn là tình yêu nơi tôi. Tôi nợ em một lời tỏ tình, tôi nợ em một bờ vai, tôi nợ em một vòng tay, một cái ôm, nợ em những yêu thương lẽ ra tôi phải trao em-người con gái tôi yêu. - Người yêu thì có đủ hấp dẫn để ngắm nhìn mãi không anh? Giọng nói ấm áp, trong veo ấy bao lâu tôi đã không được nghe. Dáng người nhỏ nhắn ấy bao lâu rồi tôi không trông thấy. Em đang đứng trước mắt tôi, chiếc áo khoác to sụ-em nhỏ bé, chiếc ô màu hồng cầm trên tay và dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt nâu của em lại đang hấp háy cười-với tôi. - Người yêu thì có đủ hấp dẫn để ngắm nhìn mãi không anh? Em tôi lại nghịch ngợm hỏi vu vơ như thế. Em chạy tới, len đôi tay nhỏ nhắn ôm lấy tôi. Con tim tôi lại chuệch choạc vì em nữa rồi. Nhật kí ngày...tháng...năm... Nhật kí của cô gái 17 tuổi Ngày ấy em bối rối trước anh, ngày ấy em vờ vu vơ hỏi anh chỉ là em giấu đi nhịp tim em lệch lạc. Khoảnh khắc anh nhìn em, em biết cảm giác nơi trái tim em là thật. Nhưng tại sao ngày em nói có người yêu em, anh không níu lấy tay em? Tại sao anh không mắng em vì em ngốc nghếch như thế? Em khóc chẳng phải vì người ấy bỏ em đi, em khóc vì cái đứa ẩm ương như em lại đang làm tổn thương người đang yêu mình. Cậu ấy không có lỗi, tình yêu làm gì có lỗi, có chăng tại con người ta chưa là duyên là phận mà thôi. Em rời xa anh để biết rằng em nhớ anh thế nào. Em chọn cách rời xa anh để em biết với em, anh đặc biệt ra sao. Anh nói em ngốc nghếch. Là anh ngốc nghếch hay tại em ngốc nghếch khi anh mãi chẳng nhận ra tình cảm nơi em? Tôi ôm em vào lòng, ôm cái dáng hình thân thương ngày nào. Là em của tôi hay sao? Em lại vờ giận dỗi - Không có gì để nói với em à anh trai ngốc? - Không phải anh trai! - Chứ là gì? - Em vẫn bướng bỉnh hếch cái mũi chẳng cao mấy vặn vẹo hỏi lại tôi. - Đơn giản là "Anh" thôi. Anh yêu em, bé ngốc của anh à P Tiểu Tinh Tử Giới thiệu câu chuyện tình đơn phương lay động mọi trái tim Tác giả Nguyễn Nga Định dạng sách điện tửebook Epub Đọc trực tiếp trên ứng dụng CHPLAY hoặc tải về điện thoại, kindle, máy tính… Tóm tắt truyện Một chàng trai yêu cô bạn thân từ thủa thanh mai trúc mã. Tình yêu học trò tha thiết trải qua nhiều sóng gió khi cô bạn gái lỡ dại và có thai với người đàn ông khác. Cậu đứng ra nhận “đổ vỏ” để lo cho mẹ con cô một cuộc sống tốt đẹp. Liệu tình yêu chân thành của cậu có làm cô lay động mà quên đi người yêu cũ? Một câu chuyện tình cảm thầm lặng một mình lấy đi nhiều nước mắt, đồng cảm của bạn đọc xa gần. Là một trong những chuyện tình yêu đơn phương cô bạn thân nhận được trên 500 đánh giá, với sao và nhiều lời khen xúc động. Trích đoạn truyện tình đơn phương …”Cầm cành tre trên tay, cha Bình nghiến răng trèo trẹo, mắt ông trợn ngược. “Đồ con gái hư đốn. Mới chừng này tuổi không lo học hành mà đã gái trai. Uổng công tao làm cực khổ nuôi mày ăn học”. Mẹ Bình giọng như van lơn “Ông ơi! Tôi lạy ông. Đừng đánh nó nữa. Con lỡ dại giờ ông có chém giết gì thì mọi chuyện cũng đã rồi”. Trên mặt Bình, dấu 10 ngón tay hằn đỏ cả hai má. Những mắt tre sắc nhọn xé rách cả mảng da chân mỏng tanh của cô, máu chảy ròng ròng xuống hai lòng bàn chân. Bình cắn chặt môi không khóc thành tiếng chỉ có nước mắt dàn dụa lăn dài trên cánh mũi. Nhìn thấy cảnh này, lòng hắn se thắt lại. Hắn thấy xót ruột, vừa thương, lại vừa giận Bình. Hắn nhớ lại cái đêm trăng trên thuyền, hắn uống say và ngủ lăn quay. Chính hắn rủ Bình lên con thuyền đó và cũng chính hắn lấy rượu cho thằng Trần sở khanh uống. Hắn đã tạo cơ hội thuận lợi cho gã khốn kiếp kia hại đời con gái của Bình. Hắn tự dằn vặt lòng, tự trách bản thân không thể bảo vệ được người con gái mình yêu thương. Hắn ước gì thời gian có thể quay ngược trở lại, hắn nhất định sẽ tống cổ tên Trần xuống dưới dòng kênh, sẽ dìm cho nó uống nước một trận thừa sống thiếu chết. Nhưng thực tại phũ phàng vẫn bày ra trước mắt hắn, những cây roi dội xuống tới tấp, Bình rúm ró trong sợ hãi và xấu hổ. “Đứa bé trong bụng mày là con thằng nào?”. Cha Bình quắc mắt quát lớn. Bình không nói chỉ lắc đầu, khóc thút thít. Hắn rẽ đám trẻ con ra hai bên, xông thẳng đến trước mặt cha con hại Bình. Con làm con sẽ chịu trách Ra cái thứ mồ côi cha như mày không ai dạy dỗ đi hại đời con gái người ta. Lần này ông cho mày ở tù mục xương luôn sẽ lấy Bình. Cháu xin chú tha lỗi cho cháu với Bình. Hai đứa cháu thật sự có tình cảm với nhau run rẩy trả lời, môi xám ngoét, mặt xanh chành như tàu lá chuối. Rít điếu thuốc lá thật dài, nhả những vòng khói khét lẹt lên cao. Cha Bình nhìn sâu vào khoảng không vô tận”… Đọc thêm nhiều ebook chuyện tình cảm xúc động tại đây Thích Tình yêu đơn phương Tác giả Kiều Kiều Kiều Lê thị Thúy Thể loại Nguồn Rating [K] Mọi độ tuổi đều đọc được Tình trạng Đã hoàn thành Lượt xem Số từ 937 Bình luận 8 Bình luận Facebook Lượt thích 2 Tử Nguyệt Rika A Lãnh Lãnh Phong Màu nền Kiểu chữ Cỡ chữ Chiều cao dòng Tôi thích anh ấy 3 năm cấp cấp ba, đó là một tình yêu đơn phương. Lúc nhỏ tôi đã từng gặp anh ấy vài lần nhưng không nói chuyện chỉ là nhìn nhau mà lướt qua, đến lớn năm tôi học kì hai lớp 10 tôi gặp lại anh ấy, anh ấy đã lớn cao to đẹp trai nhưng bản thân tôi là một cô gái xấu xí ít nói, tôi và anh bằng tuổi nhau. Lúc đó tôi gửi xe nhà anh ấy vì nhà trường không cho phép học sinh đi xe máy đến trường nên tôi phải gửi xe nha anh, nhà tôi có quen biết với nhà anh nên tôi mới gửi xe ở đó và gặp được anh. Ngay lúc đó gặp anh tôi đã thầm thích anh, không biết đó có được gọi là tình yêu sét đánh không ta?. Tình cảm từ một người sẽ rất khó khăn khi đã đi vào sẽ gặp nhiều đau đớn. Tuy thường xuyên gửi xe nhà anh, thường đối mặt với anh nhưng tôi anh chẳng mất một tiếng nói nào cả. Vì tôi tự ti với bản thân là một cô gái bình thường không xinh đẹp còn anh lớn lên anh trở thành một chàng trai xinh đẹp, nhiều cô gái yêu mến làm sao anh có thể quen một cô gái xấu xí như tôi được. Tôi và anh học hai trường cấp ba khác nhau, hai trường này cách nhau chỉ 1 cây số, nhà anh gần trường tôi học, còn nhà tôi cách xa trường học đến vài cây số lận. Lúc anh đi ngang qua tôi tim tôi cứ đập thình thịch”đúng tôi thích anh rất nhiều”. Cứ thế thời gian trôi qua cũng đến năm 12 rồi, học sinh 12 chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp đại học, đi học thêm rất nhiều. vào những buổi tối học sinh tụ tập học nhóm, học thêm trên trường, tôi cũng vậy mỗi buổi tối đều phải xuống trường để học thêm và anh cũng thế. Nhưng anh không học ở trường anh mà qua trường tôi để học thêm, vài lần nhìn thấy anh tôi rất vui. Cứ mỗi buổi tối ngồi trong lớp đúng 7h tôi sẽ nhìn ra ngoài cửa nghe thấy học sinh xôn xao vào lớp học bên cạnh lớp tôi, không phải tôi nhìn những học sinh đó mà là tìm kiếm trong đó bóng dáng của anh khuôn mặt của anh. Anh không biết sự tồn tại của tôi nhưng tôi lại biết sự tồn tại của anh, anh chiếm một góc nhỏ trong tâm hồn tôi. Nếu ai đó hỏi tôi đã có người yêu chưa, thì chắc chắn tôi sẽ trả lời lại là chưa, nhưng hỏi tôi có yêu ai chưa tôi sẽ trả lời là có nhưng anh ấy không yêu tôi và sự tồn tại của tôi anh ấy không biết. Tình yêu cũng có lúc vui, lúc buồn, lúc hạnh phúc, lúc tuyệt vọng, và ẩn sâu trong đó là đau đớn. Khi yêu người ta dành cho nhau những giây phút ngọt ngào, khi yêu có một vài lí do để yêu nhưng khi chia tay thì có rất nhiều lí do. người đau khổ nhất là ai, là con gái hay con trai. Thật sự yêu nhau thì không có lí do gì để chia tay cả. Tình yêu đơn phương từ một phải dành cho một người nào đó chắc chắn sẽ không có hạnh phúc và sẽ đau đớn nhiều. Đúng vậy tôi yêu anh ấy, anh ấy không yêu tôi. Mỗi lúc biết tin anh có bạn gái tôi rất đau, đã từng nhủ với bản thân có gắng quên anh, nhưng bản thân không làm được. Ròng rã ba năm tôi yêu anh ấy. Tôi tốt nghiệp cấp ba vào đại học anh cũng vậy cũng vào đại học nhưng nơi chúng tôi học là hai nơi cách nhau rất xa. Tôi quyết tâm từ bỏ cuộc tình chỉ có mình tôi, khó lắm, rất khó. Tôi đã tìm nick Facebook của anh theo giỏi anh. Vào đại học năm đầu tiên, anh đăng hình trên facebook cùng bạn gái, cô ấy rất xinh đẹp. Tôi rất ganh tị với cô ấy nhưng là được gì nào, thật tức cười cho bản thân, trong khi bản thân cứ đắm chìm dành tình cảm cho một người mà người đó không biết đến mình thật là ngu ngốc. bản thân tôi quyết định quen phải quên anh ấy đúng thời gian thật khó khăn để xóa một người nào đó ra khỏi tâm trí, và tôi cũng dần dần về với thực tại không còn nhớ đến anh ta. Tuy vài lần vào facebook nhìn thấy ảnh anh tôi lại nhớ nhưng chỉ phút chốc là hết à. tôi yêu anh đơn phương không chỉ ba năm mà là hơn ba năm. Tôi yêu anh ấy nhưng anh ấy không yêu tôi Được nhìn anh làm con tim tôi rạo rực Lướt qua anh tôi cảm thấy con tim ngừng đập Bản thân tôi không biết đó là gì Nhưng tôi biết rõ anh không thích tôi Một tình yêu không có kết quả Chỉ từ một phía là tôi đây Vì vậy buông sẽ không đau Cố níu bản thân sẽ đau thêm Nhưng cố mấy cũng không quên được anh. Khó để quên đi được. Lee Hee Hyo Bài cùng chuyên mục Thành Viên Thành viên online My Trần vân đặng và 164 Khách Thành Viên 57203 Số Chủ Đề 8550 Số Chương 26491 Số Bình Luận 110929

truyện tình yêu đơn phương của con gái