truyện tình yêu của les

Tình Yêu Sắc Anh Thảo Trạng thái: Hoàn thành Số chương 67/67 Năm phát hành: 2015 Thể loại: Manhua Ngôn Tình Shoujo Truyện Màu School Life Cập nhật 05/12/2021; Có thể bạn thích. Dành Cho Nhân Vật Bị Bỏ Rơi Yêu Thích Nhất Của Tôi Tôi Trở Thành Mẹ Của Chiến Binh Nàng Dâu Nuôi Giới thiệu truyện Một đời yêu chiều. Tháng 9 này, Waka vừa ra mắt siêu phẩm ngôn tình Một đời yêu chiều của tác giả Vũ Mộc Phi Dương. Dự kiến đây by Nguyễn Chang. 2022-09-22. 60 -1. Cổ Trang Review truyện hay. Tình yêu ngọt ngào, tình chàng ý thiếp. 18. Incest là gì? Incest là thuật ngữ thông dụng của dân mê tiểu thuyết Trung Quốc dùng để nói về các bộ truyện có yếu tố loạn luân. 19. Nhân thú là gì? Nhân thú là truyện tình yêu giữa người và thú. 20. Nữ tôn là gì? Vay Tiền Online Banktop. BH Ai Nói Tôi Yêu Chị ? Full milkcowtadaa 79,070 3,824 26 Thể loại Bách hợp - Cô TròCouple chính Linh - Hoa "Em hi vọng chúng ta sẽ nắm tay nhau đi hết cuộc đời này luôn hehe""Chị nghĩ em nên hi vọng cho mình được 8 điểm toán thì hơn, chứ chuyến này mà em 6 điểm nữa thì chị cạo đầu em thiệt đó""Thôi mà, dẹp cái đó sang bên đi. Em muốn hỏi chị cái này nè""Hỏi gì hỏi lẹ""Nếu thật sự có kiếp sau, thì chị có muốn nắm tay em đi qua bên đó honggg""Không, không rảnh""Xớ, vậy thôiiii, hong có thèmmm""Em cõng chị qua kiếp sau đi, chứ nắm tay phải đi mỏi chân lắm. Cõng đi thì còn suy nghĩ lại"… [BHTT] Chị có yêu em không ? Phong_Cute 211,079 6,770 30 Một cô bé với ngoại hình con trai yêu thầm cô giáo lạnh lùng của Hân, chị có yêu em không ?Hân Có, chị yêu em...… [BHTT] Cô giáo!!! Chocobai 451,040 9,898 44 Đây là truyện đầu tiên do mình viết. Mình viết truyện này chỉ là để phục vụ sở thích của mình thôi. Truyện còn nhiều thiếu sót mong mọi người góp ý và bỏ qua cho mình. ^^Thể loại BHTT… [ Bách Hợp ] Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy. DuythoTran 265,819 10,363 40 Truyện Ghét Của Nào Trời Trao Của ĐấyTác Giả Cỏ Dại Thể loại Bách hợp , Tình Cảm , Ngọt , Học đường . VÌ VẤN ĐỀ BẢN QUYỀN NÊN CÁC BẠN KHÔNG ĐƯỢC ĐEM TRUYỆN ĐI MÀ KHÔNG XIN PHÉP TÁC GIẢ NHÉ . Văn án Tống Tiêu Du 19 tuổiDương Vân Nhiên 26 tuổiTống Tiêu Du là 1 cô học sinh nhà giàu cá tính với vẻ ngoài đầy lãnh đạm và côn đồ , sau vụ tai nạn , cô được đưa sang Mỹ điều trị và 1 năm sau trở về Việt Nam . Tống Tiêu Du thường xuyên la cà các quán bar với các cô cậu bạn mình sau đó vô tình chạm trán gây hiểu lầm với Dương Vân Nhiên , nàng ta là giáo viên mới chuyển đến của trường Tống Tiêu Du đang theo học tiếp cấp 3 cùng bạn mình , sau cuộc cãi vả đó là hàng loạt tình tiết đấu khẩu nhau không hồi kết của cô học trò cá biệt và cô giáo đanh đá này , dần dần thù trở thành thương , Tống Tiêu Du như cảm nhận được sự ấm áp của tình cảm suốt mấy năm trời cô không có được . Dương Vân Nhiên cũng vậy , nàng ta cũng bộc lộ rõ hơn tình cảm của mình qua sự chăm sóc quan tâm Tống Tiêu Du khi cô nhóc bị bệnh , đánh nhau đến toác máu . Cả hai được ủng hộ bởi 2 gia đình , nhưng sự đáng sợ ở đây là người bạn thân nhất Tống Tiêu Du cũng cùng yêu Dương Vân Nhiên 1 cách mù quáng ... Chuyện gì sẽ xảy ra đây .Vào truyện đi rồi biết nào 😉!!… [BHTT] Tình yêu ngang trái Chocobai 256,144 8,941 44 Lúc em yêu cô thì cô lại lạnh lùng không chấp nhận, khi trái tim em đã chết thì cô lại trách em quá vô tâm. Nếu lúc trước không phải em cố chấp thì hôm nay chúng ta đã tốt hơn.Mình đã trở lại rồi đây. Truyện có một số yếu tố do mình tưởng tượng ra cho nên hơi vô lí ^^. Mong mọi người đọc và góp ý giúp mình nha ^^… [BH] Ngốc À! Em Không Đơn Phương Dajzomi 70,631 3,734 63 Tên truyện Ngốc à! Em không đơn giả Âu Dương Phương Hàn Thể loại Bách hợp, Cô trò, Sủng, hơi ngược, đoạn- Tử Duệ! Cô lạnh... - Cô- Vậy...cô dùng áo khoác của em luôn đi - Nó- Không! Em cũng lạnh mà... Em ôm cô đi... như vậy sẽ tốt hơn cho cả hai - Cô nở nụ cười đầy tà mị.............Một cuộc tình khó tin, khó đỡ giữa một nữ sinh cấp 3 và một nữ giáo viên khiêm doanh nhân. Họ sẽ đến với nhau như thế nào?Cô là một người lạnh lùng, ít nói sẵn có, do tính chất công việc nên cô càng trầm tính hơn nhưng đó chỉ là vỏ bọc bên ngoài. Nó là một người khá vui vẻ hòa đồng nhưng sâu bên trong là gì thì chẳng ai thấu. Cô là giáo viên chủ nhiệm của nó, cô khắt khe nghiêm nghị và trong từ điển của cô hai chữ "kỉ cương" được đưa lên hàng đầu. Trong một lần đi cắm trại ở trường, một sự việc đã xảy ra giữa cô với nó đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống của cả hai sau này... Hãy đón xem chuyện gì đã xảy ra và cuộc sống của nó sau này sẽ ra sao nhé!Đây là bộ truyện đầu tiên của mình nên chắc chắn sẽ gặp phải rất nhiều sai sót, mong các độc giả thông, cảm bỏ qua và để lại một vài bình luận góp ý cho mình nhé! Dù truyện có đã hoàn thì cũng mong các bạn để lại cảm nhận cho mình được biết, mình sẽ cố gắng học hỏi kinh nghiệm để cải thiện chất lượng cho những bộ truyện tiếp thành gửi lời cảm ơn đến các độc giả thân yêu!-Chương đầu tiên 05/01/2022Tiến độ Đang sáng tác… Cô giáo à, cô thật quá đáng! VV5187 303,458 7,715 73 Tình cảm giữa cô giáo và học trò. Thử thách mà họ vượt qua. Nhưng tổn thương mà Mon và Kim Dĩ phải chịu. Liệu họ có thành đôi?… Cô Cảnh Sát Đào Hoa [Bách Hợp] [H+] Tự Viết {Dựa Phim} Học Đường Cấp Cao! bapxuanca89 147,176 2,900 17 Một cô nàng cảnh sát CHÉN luôn cả Chị lẫn Em!!Có LGBT liên quan Học Đường!🥰Truyện dựa trên một bộ phim Hongkong được tác giả chuyển đổi lại mới lạ chưa từng ba nữ chính Trương Mẫn, Khâu Thục Trinh, Chu phụ quan trọng Củng Lợi, Lam Khiết Anh...v...v...Đã hoàn thành ngày 18/1/2020🍿Cornny🍿❤️… [GL] [TỰ VIẾT] Quá khứ và thanh xuân của tôi DacTujen 8,610 436 38 [GL] Quá khứ và thanh xuân của tôiTrước khi gặp cô tôi đã có một cuộc sống hạnh phúc nhưng hạnh phúc đó chỉ tồn tại trong quá khứ, bây giờ tôi gặp cô và tôi đã yêu cô không chỉ vì cô quá giống người cũ mà lại làm tôi yêu say đắm thêm lần nữa, quá khứ em mất chị - thanh xuân em có giả DacTujenThể loại cô x trò, người cũ, girl love,...Mình viết vì đam mê của mình ạ^^, nếu thiếu sót gì mong mọi người bỏ Chúng ta sống hạnh phúc cùng nhau là được... '-Hoàn thành LICHAENG Cô Hai Thái Anh.. Filbert_Charles 7,706 659 29 Thái Anh x Lisa- Lisa là một chủ tịch tập đoàn lớn ở Thành Phố, đã gần 30 chính xác là 27 rồi nhưng vẫn chưa có mối tình vắt vai nào. Đó là điều khiến mẹ cô rầu lo không biết khi nào mới có đứa cháu để ẵm Thái Anh, cô gái miền quê có ba là ông chủ đất, mẹ đã mất từ năm lên 4. Ba có tới tận 2 bà vợ lẻ còn có con riêng. Mặc dù là cô hai trong nhà nhưng chẳng có tí quyền hạn nào, lúc nào cũng bị khinh miệt vì cô là con gái. Đã 22 rồi cô xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, hơn 10 công tử gần xa tài giỏi giàu có xin cưới hỏi nhưng nàng nhất quyết không chịu khiến cho ông Phác Thái Nam nhức đầu."Gặp nhau đã là định mệnh, chị không thoát được kiếp này rồi"… chiến thư của nàng tình nhân nhỏ [kthxkjn] lesyeuxdenniee 23,752 1,704 30 Có kẻ nói cô là loài ong bướm quyến rũ đàn ông, có người lại nói cô là mỹ nhân băng giá. Mặc dù vậy, người đời có câu "Con gái không xấu con trai không yêu." Mười người đàn ông thì đã có chín người quá kiêu ngạo, tự cho là mình có thể chinh phục được cô. Có điều lại thất bại như núi đổ... Lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã quyết định phải khiêu chiến với cô gái kiêu ngạo này. Anh lập kế hoạch đi săn, bẫy cô vào một vòng xoáy hấp dẫn ngọt ngào, rồi sau đó anh trở thành ông chủ của cô và ép cô trở thành người tình ngắn hạn của anh.… [DANMEI] Trọng sinh chi tinh tế sủng hôn KetsuekiToNeko 188,881 7,107 26 Tác giả Mạc Thần HoanEditor Leslie CatSố Chương 204 ChươngTình trạng bản gốc HoànTình Trạng Edit HoànVăn ánSở Ngôn vừa bắt được cúp Ảnh đế đã bị một hồi tai nạn giao thông đâm chết, trọng sinh về một nghìn năm sauÔ tô huyền phù bay đầu trời, mắt kính giả lập người người có. Văn hóa bùng nổ! Giải trí bùng nổ!Một thế giới giải trí huy hoàng rực rỡ như vậy, Sở Ngôn lại kinh ngạc phát hiện -Đám người kia lại không biết đóng phim nha!!!Trí tuệ nhân tạo mô phỏng tình cảm? Chế tác đặc hiệu hoàn toàn thay thế kỹ xảo biểu diễn?Chỉ cần lý giải kịch bản AI Artificial intelligence trí tuệ nhân tạo liền có thể trở thành diễn viên? Thời đại đang tiến bộ, diễn xuất lại lạc hậu!Ký giả Sở Ngôn, đối với việc có người phanh phui chuyện anh đã kết hôn, không biết anh có ý kiến gì?Sở Ngôn Vậy phiền anh nói cho tôi biết, một nữa còn lại của tôi Đến, Cùng, Là, Ai!Ảnh đế trọng sinh thành tam tuyến tiểu minh tinh, đóng phim, gặp may, đoạt thưởng, lên lên cuồng triều đỉnh phong của giới giải trí!Về phần, nửa kia trong nhà y là ai -Hạ Bách Thâm Xin chào, tôi họ Ẩn, anh có thể gọi tôi là viên Sở Ngôn, Hạ Bách Thâm- - -Credit Đăng với mục đích để đọc offline thêm vào thư viện. Nếu có vấn đề hãy nhắn tin cho mình trước, đừng vội report mình Xin nhấn mạnh, MÌNH KHÔNG PHẢI EDITOR, MÌNH CHỈ MANG VỀ ĐỌC Hãy đến ủng hộ chủ nhà nhé, link bên trên!!!… [BHTT][Tự Viết][Hoàn] Cô Giáo Ở Nhà Tôi yenvu18 1,663,675 95,152 95 "Giáo viên chủ nhiệm có khó không?""Khó chết mẹ..."Khi mặt đối mặt nhìn nhau, Hương nghĩ kì này thắng lớn rồi, giáo viên chủ nhiệm chính là vợ của anh họ cô, là người nhà, còn ở chung nhà với cô! Nhưng Hương không biết rằng ác ma đến, Hương cản không nổi.… [ ENGLOT ] - [ LONGFIC ]- Yêu Thầm NganVirgo94 26,924 1,536 40 Thể loại FANFICTION - công sở tình cảm nhẹ nhàng ,lãng mạn pha chút kịch tính và có thể có thêm một số cảnh H nhẹTác giả NganVirgoNhân vật Englot CouplesCốt truyện Tất cả đều xoay quanh cuộc sống , công việc thường ngày và các mối quan hệ thân thiết của Englot. Cách mà hai người dành tình cảm cho nhau, luôn bên cạnh nhau, bảo vệ nhau và cùng nhau đi tới thành công đã tạo ý tưởng cho Au viết fic này. Mong được các bạn ủng hộ !Ghi chú Tất cả nhân vật xuất hiện trong Fic và các tình tiết của truyện có phần sẽ dựa trên thực tế và có phần do sự tưởng tượng của Au tạo không thích đọc , vui lòng nhấn click back. Tks all !… jaywon ❝ blessed - cursed ❞ jeonglibear 1,878 297 6 " kiếp này em chỉ là cỏ dại thôi" " có một loài cỏ dại rất đẹp đấy nhóc có biết không?"" em không biết"" cỏ bốn lá đó" " nhưng anh có biết trong 10000 cây cỏ ba lá thì mới có 1 cây cỏ bốn lá không?"" thế à? vậy mà anh gặp một cây đấy"" thật ạ? ở đâu cơ?" " ở ngay đây luôn, trước mặt anh"" nhưng không phải may mắn, mà là xui xẻo"… yzl celestial heights yzlyyds 73,554 8,408 35 Tên gốc 半山壹号Tác giả RENETrans minnChuyện tình chốn đô thị Tinh anh trong giới Phiên dịch viên x CuratorCp chính 810, phụ 59, 611Đều là các cá thể độc lập, phải xem xem ai có thể ở bên nhau, ai sẽ ra đi và ai sẽ ngừng lại. ====================Bản chuyển ngữ ĐÃ CÓ sự đồng ý của tác giả.… [BH] [TỰ VIẾT] Tôi lại say đắm cô giáo cấp 2 của tôi rồi!!! DacTujen 19,416 1,225 54 [BH] Tôi lại say đắm cô giáo cấp 2 của tôi rồi!!!Tác giả DacTujen Táo đỏ🍎Thể loại les, nuxnu, đời thường, ngọt, ngược...Tôi lại say đắm cô giáo cấp 2 của tôi như thế nào ư? Được rồi mời bạn đọc để biết nhé, THANKS<32022-" nhìn già vậy chắc đẻ con không được rồi nhỉ "" đẻ không được cái đầu ông á? Ông coi cô ấy như công cụ đẻ à "" à thì tôi có nói gì đâu "" coi chừng ông đấy ông già, có khi cô ấy còn đẹp và xinh hơn vợ ông đấy hơ "-Hoàn thành [GL] [Tự viết] Lần cuối em yêu cô! DacTujen 25,593 879 36 [GL] Lần cuối em yêu cô!Cuộc gặp gỡ lần đầu tiên, trái tim đã rung động của một học sinh ở tuổi 15 và cô giáo ở tuổi 28 cô đã trải qua một mối tình không trọn vẹn và giờ cô lại rung động bởi một học sinh, cô mong muốn có một cuộc tình tới cuối đời này nhưng..., chuyện gì cũng có thể xảy ra.... Đây là lần đầu tiên mình viết truyện có gì sai sót mọi người bỏ qua^^Tác giả Dac TujenThể loại cô x trò, girl love, một ít sad, HE...2021-Cô" đừng đi...đừng bỏ cô, cô xin em "Di"..." ...'Cô nhớ em...'-Hoàn thành [BHTT] Cô giáo, học sinh hay thế thân??? Chocobai 346,576 10,736 38 Là khởi đầu hay kết thúc, là một chuyện tình buồn với kết thúc là đường ai nấy đi hay là một câu chuyện có hậu với một kết thúc viên mãn. Tất cả chỉ có hai chữ đó là Duyên phận… truyện les ngắn hay nhất 2014, truyện tình yêu của les có thật 100%- Em ah, em dễ thương lắm. Ngồi nói chuyện với tụi chị chút được không em? - Ngọc lên tiếng khi người phục vụ đem cà phê Dạ, không được đâu chị, đang trong giờ làm mà ngồi nói chuyện với khách là bị chủ la đó. – Hương nhoẻn miệng Vậy ah, thế mấy giờ em hết ca?- Dạ, 2h chiều ạ!- Oh…vậy tụi chị ngồi đây đợi em hết ca rồi mình đi ăn lẩu cá được không?- Dạ. cũng được. Em đi làm việc Ok là bối cảnh đầu tiên Ngọc và Hương làm quen nhau trong quán coffee T-T. Đó là quán ruột của nhóm les chúng tôi. Hương quê ở Sóc Trăng lên TP ở trọ, mới được tuyển vào làm phục vụ viên cho quán cà phê này. Hương rất xinh, trắng trẻo, mắt 2 mí, mũi cao,... nhìn tổng thể khuôn mặt có nét gì đó rất “Tây”, chính điểm đó đã thu hút Ngọc. Năm đó, Hương mới 19 tuổi còn trẻ con và rất ngây ngô. Ngọc đã 26 tuổi – cái lứa tuổi cũng đã thực sự chín qua ngày Ngọc vẫn kiên trì theo đuổi và đưa đón Hương đi làm, Hương cũng chấp nhận sự đưa đón đó. Đúng một tuần sau, Ngọc tuyên bố với chúng tôi rằng đã chinh phục được em và 2 đứa chính thức “yêu nhau” từ ngày hôm đó. Chúng tôi ngỡ ngàng, không nghĩ rằng “thằng bạn” mình pro đến thế và con bé kia là normal mà lại dễ “ngã” đến vậy. Hôm đó, Ngọc khao về chiến thắng của mình bằng một chầu nhậu hoành tráng, không có bà xã theo cùng. Được nước, chúng tôi trêu- “Ông” pro quá ha, nể ông thiệt đó – Hoàng Anh lên tiếng Uh, công nhận luôn, trâu già mà khoái gặm cỏ non ha, có ngày gặm nhằm cỏ độc chết lăn quay nha “cha”. – Hà nhanh Uh, già đầu rùi mà còn chơi với con nít, coi chừng có ngày bị xỏ mũi. - Tuyết chêm Ui kệ, chiện đời tới đâu hay tới đó, quen em trẻ cho đời mình trẻ trung lại. hơn nữa, thịt con nít lại thơm. hehehe, tụi bay ganh tị với tao nên mới zậy phải không? - Ngọc hớn hở cười tít mắt với niềm vui đang Úi dời, thèm vào. Con nít chả ham... – Hoàng Anh nguýt 1 cái dài .......1 năm sau….Ngọc ngồi tần ngần trên xích đu trước hiên nhà dõi mắt nhìn ra giàn lan phía trước mà lòng giăng bao nỗi niềm sầu muộn, ánh mắt vô hồn, đôi mắt đã sưng húp lên chỉ còn thấy một đường ngang như lằn chỉ đen. Cả ngày hôm qua Ngọc đã tự nhốt định trong phòng để suy xét lại cảm xúc trong mình, cô khóc đến cạn nước mắt. Cô ức vì người mình yêu thương lại qua mặt và phản bội mình một cách quá đáng đến vậy. Kết quả của cuộc tình “hỏa tốc” là như thế này đây, để rồi sau 1 năm chung sống cô lại nhận lấy đắng cay ê chề đến thế này. Cô hận, hận đời, hận người, hận tất năm quen nhau, Ngọc vừa đóng vai trò là người yêu, vừa là bạn, vừa là chị, vừa là ... một người mẹ. Cô nâng niu chiều chuộng người tình bé nhỏ của mình một cách thái quá, khiến cho đám chúng tôi cũng thấy phẫn nộ thay. Ngọc là con út trong 1 gia đình giàu có, cô chưa từng phải đụng móng tay vào những việc nặng, thậm chí là nấu cơm, rửa chén, giặt quần áo là những việc nhẹ nhàng nhất cũng chưa. Thế mà khi về ở với Hương cô đã làm tất tần tật những việc đó. Sáng 6h đã dậy sớm giặt quần áo đồng phục để chiều “bà xã” có đồ mặc mà đi làm. Đến 7h là đi mua thức ăn sáng về để trên bàn ăn để “bà xã” thức dậy có cái ăn chống đói, rồi sau đó lại đi chợ mua đồ về nấu ăn trưa, cặm cuội nấu ăn mãi đến 10h “bà xã” dậy xuống ngó 1 cái coi honey đang làm gì, kiếm cái ăn xong lại chui tọt lên phòng đắp mền coi phim.... Cuộc sống của Hương giờ đây như một bà hoàng, mang tiếng là dân nông thôn nhưng những việc nhà như thế Hương không biết làm 1 tí gì. Có thể là cô ỷ lại vào honey, cũng có thể là cô lười lao động nhưng cũng có thể là cô không biết làm khi quen Ngọc, khoảng 1 tháng sau là Hương nghỉ làm phục vụ ở quán cà phê, cô ở nhà được Ngọc chu cấp tiền mỗi tháng và tậu ngay 1 chiếc Nokia 6233 mới cáu. Một tuần sau lại thấy trên tay Hương chiếc nhẫn vàng đính hột trắng lấp lánh. Rồi 2 tuần sau lại thấy đôi hoa tai bằng vàng đính hột trắng. Rồi lại 1 tháng sau lại thấy trên cổ Hương mọc ra sợi dây chuyền vàng có đính hột trắng trên mặt dây chuyền. Thế là đủ trọn 1 bộ trang sức. Hương giờ đây khác xa Hương của 2 tháng đình Hương biết Hương đang quen Ngọc và cũng chấp nhận điều đó. Đó cũng là 1 điều rất shock cho chúng tôi. Thông thường, ở nông thôn họ ít am hiểu về ĐT và rất kỵ cái vấn đề này, thế mà khi nghe con gái họ kể lại họ lại đồng ý ngay, không đánh không mắng không kì thị. Tôi cũng ngưỡng mộ gia đình ấy quá đi. Cha mẹ Hương cũng rất hay gọi điện cho Ngọc để hỏi thăm về tình hình con gái mình, và cuối mỗi lần call đều không quên 1 câu “Con không được làm nó buồn đó nha, nó là con út nên Bác thương nó nhất. Nó mà có chuyện gì thì chắc Bác cũng không sống nổi”. Ngọc cứ “Dạ, dạ, con biết rồi, Bác đừng lo”, nhưng trong thâm tâm cô biết mình đang vướng vào một sợi dây “ràng buộc” rất chặt và khó có thể thoát ra lần vô tình nọ, Hương đang tắm. Ngọc nằm trên giường buồn quá nên cầm lấy điện thoại của Hương vọc. Chạm vào mục “tin nhắn” gợi cho cô 1 chút tò mò. Cô ngập ngừng vì không muốn chạm đến riêng tư của người khác, nhưng rồi cô lại xoa dịu mình bằng ý nghĩ “đã là của nhau thì còn gì là riêng tư, mình cũng có quyền biết những gì liên quan đến she chứ. Một lần thôi chắc không sao đâu”. Nói rồi cô nhanh tay bấm vào mục “hộp thư đến” và cô choáng ngợp khi danh sách lên đến 33 tin nhắn, vì có đời nào cô nhắn tin cho Hương đâu, cần gì muốn gì là call thôi. Lại tò mò bấm vào từng tin nhắn, cô lại bị shock bởi những lời lẽ trong tin nhắn “Anh nhớ em lắm. Nếu được thì hãy đến với anh đi.”, “Em không thể sống như vậy được, đó chỉ quyết định nhất thời bồng bột thôi, em sẽ không được hạnh phúc như ở bên cạnh một ngừoi con trai thực sự.”, “ Bỏ đi em, anh sẽ đón nhận em và sẽ không nghĩ đến điều đó”.....Tay Ngọc đang run lên khi bấm qua “các tin đã gửi”, cũng 1 list danh sách dài “Em cũng nhớ anh lắm, nhưng em không thể”, “Em cũng không biết nữa, anh cho em thời gian suy nghĩ đi”, “Chị ấy rất yêu em, anh không hiểu đâu”....... Các cơ trên khuôn mặt Ngọc căng ra, lạnh gáy, đầu óc bừng bừng, bùng bùng lỗ tai. Sau một chút điềm tĩnh lại, cô trả điện thoại về chỗ cũ và nhận ra một điều gì đó và tặng cho nó 1 nụ cười “đểu giả”.6 tháng sau, sau khi đã “xxx” với nhau, Hương nằm gọn trong lòng Ngọc. Ngọc xoa lưng cho Hương ngủ và chợt giật mình khi nghe Hương hỏi- Không biết khi làm tình với con trai thì cảm giác như thế nào ha, Ngọc biết không?Ngọc chưng hửng, cô ngưng không xao lưng nữa, quay lại ngửa mặt nhìn lên trần nhà- Sao em hỏi Ngọc, Ngọc đã thử đâu mà biết. Mà em hỏi để làm gì? Em em muốn biết ah? Thế thì cứ thử Đâu có, em hỏi cho biết thôi. Ngọc cho em thử thiệt hả?- Uh, cứ thử đi. Mà một khi đã thử rồi thì đi luôn đi, đừng bao giờ quay Trời, Ngọc nói cho em đi thử mà lại thòng câu sau là đi luôn đi, vậy ai mà dám thử chứ. Lỡ như em thử rồi mà không có cảm giác, lúc đó em xác định được bản chất của mình rồi em quay lại thì Ngọc lại không chấp nhận Đương nhiên. Sao em tham quá vậy? Ngọc không cao thượng để có thể chấp nhận tha thứ cho 1 việc tày trời quá sức tưởng tượng như thế. Ngọc cũng có cuộc sống của mình, cũng là con người và cũng có cảm xúc riêng mình. Em tham lam lưỡng lự giữa 2 đường, nếu có cảm giác thì theo người ta, không có cảm giác thì quay về với Ngọc. Làm gì có chuyện như thế, không ai lại có thể đứng bên lề nhìn người mình yêu thương mây mưa với người khác, mà hơn nữa đó lại là 1 thằng Nếu em muốn trở về bình thường để lấy chồng sanh con thì em cứ thẳng thắn trao đổi với Ngọc, Ngọc sẽ để em đi không níu kéo nếu đó là con đường hạnh phúc mà em Khi còn là sinh viên, tôi khá nổi bật vì là hoa khôi của trường, lại có thành tích cao trong học tập. Lúc còn là sinh viên năm nhất, tôi đã cộng tác với nhiều báo đài, đến năm hai đã được nhận vào làm ở đài truyền hình. Tôi được cha mẹ tin tưởng, đặt nhiều hy vọng, được bạn bè, thầy cô yêu quý. Ngày ấy, tôi được nhiều anh theo đuổi, giàu có, nghèo có, giả dối, chân thành đều có. Nhưng không hiểu tại sao tôi không thể có cảm tình được với bất kỳ ai. Mọi người bảo tôi kén cá chọn canh và tôi cũng nghĩ thế thật. Có lẽ tôi chưa gặp được người phù hợp, duyên trời chưa định, vả lại thế cũng tốt… tôi càng có thời gian cho học hành và công việc của mình hơn. Vì thế, dù thấy lũ bạn mải mê hẹn hò, yêu đương tôi cũng chẳng lấy làm sốt ruột. Ra trường được 3 năm, tôi có thêm bằng thạc sỹ, công việc cũng tốt hơn trước nhưng chuyện yêu của tôi vẫn chẳng thấy có biến chuyển gì. Lúc này mọi người lại nghĩ tôi đang phấn đấu công danh nên chưa muốn yêu ai, và tôi cũng nghĩ thế thật. Nhưng đến bây giờ thì tôi đã hiểu, đã tìm được bản ngã của chính mình… tôi là les! Tôi chỉ nhận ra sự thật ấy khi có chuyến công tác vào Nha Trang cùng một đồng nghiệp nữ. Thường thì chúng tôi có phòng riêng nhưng do hôm đó khách sạn hết phòng nên chúng tôi ở phòng đôi. Cô ấy tên Hoài Thu, ít hơn tôi ba tuổi, là sinh viên mới ra trường, vừa được tôi tuyển vào phòng. Trước kia tôi đã từng nghĩ nếu là con trai, nhất định mình sẽ tán bằng được cô gái này, một cô gái thông minh, xinh đẹp lại có thân hình gợi cảm. Hơn nữa, tôi nghĩ đơn giản rằng, đàn ông hay phụ nữ đều thích cái đẹp nên tôi để ý Thu cũng là chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng đến khi ở cùng phòng nhau, tôi nhận ra cảm xúc, suy nghĩ của tôi trước đây hay bây giờ đều là do tôi thích cô ấy. Khi tắm xong, Thu quấn mình trong chiếc khăn bông, để lộ đôi chân trắng mịn màng, phần trên thấp thoáng vòm ngực đầy đặn. Lúc nhìn thấy cô ấy bước ra từ nhà tắm, tim tôi đập thình thịch, có cảm giác như ngộp thở. Cố trấn tĩnh lại bản thân và tỏ ra bình thường, tôi đi lấy quần áo rồi vào ngồi trong buồng tắm, phải mất đến hơn một tiếng tôi mới có thể bước ra ngoài. Từ lúc ấy, tôi ngại nhìn Thu, ngại bắt chuyện, có chút gì đó cáu kỉnh trong giọng nói của tôi. Thu lại tưởng làm tôi phật lòng điều gì nên lại càng sán đến hỏi han. Mỗi lần như vậy, tôi lại đứng dậy đi ra chỗ khác nhưng em không chịu dừng lại. Tối đến khi chúng tôi đi ngủ, em vòng tay qua người tôi thủ thỉ “Chị à, có chuyện gì em không phải chị cứ bảo em, em sẽ sửa mà”, rồi cô ấy gục đầu vào lưng tôi. Những cử chỉ của em khiến tôi không thể kìm được bản thân, tôi đã quay lại ôm và hôn em cuồng nhiệt. Giây phút đó với tôi thật tuyệt vời nhưng nó lại khiến em kinh ngạc vô cùng,… Em không kịp phản ứng gì, chỉ mở to mắt nhìn tôi. Khi nhận ra hành động của mình, tôi cũng cảm thấy kinh tởm chính bản thân mình. Lúc đó, tôi vớ vội áo choàng chạy ra biển, đêm ấy tôi không quay lại phòng. Cả đêm đi lang thang trên bờ biển, tôi vẫn không thể lý giải hay nói chính xác là tôi không thể tin được những gì đã xảy ra. Tôi là les ư? Tôi đang có trong tay tất cả những gì mình muốn nhưng nếu mọi người biết tôi là, tôi sẽ còn lại gì đây? Nhớ lại những câu chuyện đọc được trên mạng tôi mới thấy những người les họ đã khổ sở như thế nào và chẳng nhẽ giờ đây, tôi là một trong số họ? Làm sao tôi dám quay lại gặp em nữa? Nếu em nói ra, tất cả mọi người sẽ biết chuyện này sao? Tôi tưởng tượng ra những ánh mắt của mọi người nhìn mình đầy khinh miệt… nhưng dù sao đi nữa, tôi vẫn phải đối mặt với tất cả… Quay lại phòng lúc trời đã sáng, thấy em đang năm nghiêng mặt vào tường, tôi nghĩ chắc em đang ghê tởm tôi lắm. Vội vàng thay quần áo, thu xếp hành lý, Một chuyến đi định mệnh, chuyến đi giúp tôi nhận ra con người thật của mình, khiến tôi rẽ sang hướng khác của cuộc đời mà tôi không hề ngờ tới. Tôi như phải đối mặt với hai cú sốc lớn Tôi là les và em cũng giống tôi! Tôi bị em làm cho rối bời và mụ mị mất rồi. Nhưng dẫu thế nào tôi vẫn muốn níu lấy em. Trong thời khắc này, em là điểm tựa, vị cứu tinh của cuộc đời tôi, là người duy nhất biết được bí mật của tôi… Ngay khi chuyến công tác kết thúc, tôi trở lại với guồng quay của công việc. Nhưng dù có bận đến đâu tôi và em vẫn dành thời gian bên nhau vào mỗi ngày cuối tuần. Giống như một cặp tình nhân thật sự, chúng tôi đưa nhau đi khắp nơi, nhìn ngắm phố phường, chọn những món đồ em thích. Thật kỳ lạ là tôi chỉ muốn quan tâm em, muốn làm em vui và quên mất cả thói quen của mình, quên rằng mình cũng là phụ nữ. Bởi trước đây, chính tôi cũng thèm khát được yêu chiều đó sao? Nhưng với em, tôi thấy mình giống một người đàn ông hơn. Tình yêu của chúng tôi lớn dần lên nhưng chưa một lần hai đứa đi quá giới hạn. Tôi sợ rằng khi điều ấy xảy ra cũng giống như đàn ông và phụ nữ sẽ bị ràng buộc với nhau dù muốn hay không. Tôi chỉ mong em được thoải mái khi bên cạnh tôi mà không phải lo sợ điều gì. Nhưng càng về sau, những mối lo ngại lại đến với tôi nhiều hơn. Trong cơ quan đã bắt đầu nhỏ to và thêm thắt những câu chuyện về tôi và em. Không biết Hoài Thu sẽ cảm thấy như thế nào khi chính tôi còn thấy run sợ? Làm cái nghề này nên tôi quá hiểu “miệng lưỡi thế gian”, quá hiểu “dư luận” là như thế nào. Nhưng hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của tôi, em vẫn vô tư và chuyện trò với mọi người tự nhiên, như chẳng có việc gì tác động đến em cả… Những chuyện xảy ra trên cơ quan khiến tôi càng muốn gần em hơn. Tôi muốn có không gian thật sự riêng tư, muốn có một nơi để chúng tôi có thể thoải mái trao cho nhau những cử chỉ yêu thương mà không bị giật mình khi thoáng thấy bóng một người quen nào đó. Và nơi chúng tôi chọn để làm điều ấy giống như nơi chúng tôi bắt đầu, đó là khách sạn. Nhưng mỗi lần mở cánh cửa phòng bước vào là tôi tưởng mình đang bước vào một thế giới khác, chính xác hơn là tôi nhìn thấy một con người khác của mình. Tôi không thể tỉnh táo mà kiểm soát được hành động của mình nữa. Tôi lao vào ôm chầm lấy em, ngấu nghiến em giống như người đàn ông đang khao khát làm tình với một người phụ nữ vậy. Những lúc như thế em cũng đáp lại thật nồng nhiệt. Chính em là người dạy tôi trở thành một les thực sự, em luôn biết cách làm tôi cảm thấy thỏa mãn. Nhưng xong mỗi lần như vậy tôi như kẻ mất hồn, bất thần rồi lại sợ hãi, xấu hổ khi nghĩ lại những chuyện vừa qua… Tôi có cảm giác kinh tởm chính mình. Tôi trở nên ngại ngùng khi đứng trước mọi người, thấy e sợ khi nghĩ rằng họ đang nói về chuyện của mình, họ biết chuyện đó rồi, chỉ là họ ra vẻ bình thường trước mặt tôi. Tôi không còn được tự tin như trước nữa mà dần biến thành một kẻ nhút nhát, luôn muốn ẩn mình vào một vỏ bọc, muốn dựa dẫm vào em nhiều hơn. Và… em đã để tôi làm điều đó. Không biết từ lúc nào em đã trở thành người quản gia của tôi. Em nói với gia đình là muốn sống tự lập và chuyển đến sống cùng căn hộ với tôi, tất cả mọi chi tiêu sinh hoạt đều do em tự quyết. Bao nhiêu tiền tiết kiệm, tiền lương, tiền thưởng tôi đưa hết cho em, muốn chi tiêu gì lại ngửa tay xin em. Trước em tôi chẳng có nổi một Phải! Đời không ai biết được chữ ngờ. Tôi không ngờ rằng người con gái tôi đã yêu hết mình, đã trao cho em tất cả lại có thể lừa dối tôi? Nhưng cũng chính em đã khiến tôi phải đau đớn suốt quãng đời còn lại, vì tôi chỉ yêu em và trong tâm trí lúc nào cũng nhớ về em… Chúng tôi ước mơ sẽ được cùng nhau đi du lịch vòng quanh thế giới. Khi kết thúc chuyến đi ấy sẽ là một đám cưới bí mật của em và tôi. Cứ nghĩ đến giây phút được có em bên mình mãi mãi, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Nhưng bây giờ cả tôi và em đang phải tích cực làm việc để có đủ khả năng tài chính thực hiện ước mơ ấy. Miệt mài với công việc nên tôi bỗng chốc quên mất sự quan tâm hàng ngày với em. Đến khi về nhà, tôi cũng chỉ ôm hôn em qua quýt rồi vội vàng lao vào bàn làm việc. Trong một tháng chúng tôi không có sự gần gũi nhau, em cũng tự mình đi mua sắm, tự mình dọn dẹp nấu nướng, làm mọi việc trong yên lặng vì không muốn làm ảnh hưởng đến tôi. Dạo này em hay vắng nhà, thậm chí có hôm còn đi qua đêm. Ban đầu tôi cũng không thắc mắc gì nhưng trực giác mách bảo tôi rằng em đang giấu tôi chuyện gì đó. Một tháng, rồi hai tháng trông em hốc hác hẳn đi. Tôi hỏi em thì em viện cớ công việc quá nhiều, vì em mới nhận làm thêm ngoài giờ, vì em cũng chỉ muốn mau chóng thực hiện được ước mơ của cả hai. Vậy là sự việc tiếp diễn thêm hai tháng nữa, cho đến khi tôi quyết định theo dõi em… Đó một buổi chiều thứ bảy, sau khi nhắn tin cho tôi là bận đi phỏng vấn nhân vật nên sẽ về nhà muộn. Lúc ấy cũng gần đến giờ tan sở nên tôi vờ gặp đối tác bên ngoài để nghỉ sớm và theo dõi em. Trên suốt quãng đường đi tôi chỉ cầu mong những điều em nói với là thật… Nhưng không, sự thật không phải như vậy. Ngay khi em dừng chân trước cửa khách sạn thì một gã bước ra từ chiếc Rolls- Royce nhanh chóng tiến đến, choàng tay ôm lấy em. Lúc đó, tôi bất thần không nghĩ được gì, chẳng biết phải làm thế nào vì không dám tin vào những gì vừa nhìn thấy. Em giống tôi đúng không? Em là les mà, vậy thì tại sao…? Rốt cuộc em là gì của hắn? Tôi ghen. Phải, tôi đang ghen, đang tức giận, muốn chạy tới tát thật mạnh vào mặt em, thét vào mặt em. Nhưng tôi không làm vậy vì tôi muốn xem hết màn kịch này, muốn biết em định dở trò gì với tôi. Bất chợt tôi lại nhớ đến những câu chuyện được đăng trên báo chí, đó là nhiều cô gái cặp bồ với les chỉ với mục đích là đào mỏ rồi cao chạy xa bay, để lại chúng tôi – những người les muốn giữ kín bí mật chẳng thể làm gì được. Chắc số tiền tôi đưa cho em giữ cũng sẽ về tay em trong nay mai. Và cả khoản tiền tiết kiệm bao năm trời của tôi nữa chứ? Tại sao tôi lại có thể dễ dàng tin em như vậy? Gạt bỏ những suy nghĩ như đang muốn làm nổ tung đầu mình, lúc này tôi đang dõi theo em và gã đại gia kia. Hai người đi vào khách sạn, cười chào như có vẻ thân thiết với nhân viên lễ tân rồi đi lên phòng. Tôi nhanh chóng liếc nhìn biển số phòng của họ rồi cũng vờ là khách đến đặt phòng bên cạnh phòng của hai người. Phải rồi, tôi phải “bắt tận tay day tận trán”, chí ít cũng phải tát vào mặt cô ấy vài cái thì mới hả dạ được. Và tôi đã làm như vậy! Khi cả hai vừa bước vào phòng chưa kịp đóng cửa lại, tôi đã lao vào đẩy cửa và tát túi bụi vào mặt cô ấy, la hét om sòm khiến cho gã tình nhân kia không kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cô ấy cũng chẳng chống cự lại, cứ để cho tôi đánh cho đến khi có người đến can ngăn. Sợ mọi người sẽ nhận ra mình, tôi nhanh chóng chỉnh sửa lại quần áo và bước ra khỏi khách sạn, không quên ném vào mặt cô ấy và gã kia một cái nhìn khinh bỉ cùng những lời miệt thị. Sau hôm đó, cô ấy nghỉ việc, đồ đạc trong nhà tôi cô ấy cũng tự động đến chuyển đi, không nói gì và cũng không gặp tôi thêm lần nào. Phải, chẳng lẽ cô ấy lại dám gặp tôi thêm lần nữa sao? Một tuần, rồi hai, ba tuần không gặp cô ấy, tôi cảm thấy rất nhớ. Không phải nhớ “cô ấy” mà tôi nhớ “em” – người con gái tôi đã yêu. Tôi thấy mình thật hèn hạ và yếu đuối. Tại sao tôi vẫn có thể nhớ đến một người đã lừa dối mình như vậy. Có lẽ vì tôi vẫn là một phụ nữ, sự yếu đuối đã ăn sâu trong tâm hồn mình… Nhưng dẫu có ra sao thì tôi sẽ không bao giờ gặp lại em, tôi tự hứa với lòng mình như vậy. Tất cả mọi chuyện sẽ chôn sâu vào quá khứ. Tôi trở lại với tôi của ngày xưa, thuở còn là một phụ nữ lạnh lùng, nghiêm nghị, trở lại với thói quen mua sắm, biết tự chăm sóc cho mình, biết hưởng thụ. Phải rồi, tôi là như thế, tôi mang hình ảnh của một phụ nữ thành đạt. Thời gian dần trôi qua, vậy là tôi đã không gặp em nửa năm rồi. Em đi đâu, làm gì với tôi giờ là dấu hỏi lớn. Tôi thắc mắc về sự biến mất không dấu vết gì của em. Nhưng tôi luôn dặn lòng mình đừng có tìm em nữa, đừng làm thêm việc ngu ngốc gì nữa. Nhưng thực sự tôi rất nhớ em, nhớ rất nhiều… Ngày lễ tình nhân, nếu còn ở bên nhau, chúng tôi đã cùng nhau thực hiện ước mơ của mình, sẽ cùng đi du lịch và sẽ cưới nhau phải không em? Tôi đi lang thang khắp những nơi tôi và em đã cùng tới và cuối cùng lại trở về căn hộ của hai chúng tôi… nhưng tại sao lại trống vắng và cô đơn như thế này? Tất cả những điều tôi làm có ý nghĩa gì nếu tôi không có em ở bên? Đứng thẫn thờ trước cửa nhà đã lâu nhưng tôi không dám bước vào. Tôi chỉ sợ khi mở cánh cửa này ra, hình ảnh của em lại ùa về, ôm chặt lấy tôi… Làm sao tôi có thể chịu đựng nổi khi nỗi nhớ cứ cào xé tâm can mình? – Thưa cô, cô là chủ căn hộ này đúng không ạ? Tôi đến giao bưu phẩm. Tôi giật mình quay lại, vội lau hai hàng nước mắt và đáp lại – Vâng, tôi là chủ nhà này! – Cô có bưu phẩm của cô Hoài Thu gửi tới. Mời cô ký nhận. Hoài Thu, của em ư? Nhưng… – Tôi… – Cô có thể nhận không ạ? – Tôi… Vâng, tôi sẽ ký. “Hoài Thu gửi cho tôi?” – Thôi được, tôi sẽ nhận để xem em còn muốn gì nữa đây? Tự nhủ với lòng mình như vậy nhưng tôi biết tôi đang vui, em đã gửi quà cho tôi vào đúng ngày đặc biệt này. Vậy là em vẫn nhớ đến tôi! Phải mất một lúc lâu tôi mới đủ can đảm để mở gói bưu phẩm. Một phong thư và một gói quà nhỏ. Tôi mở gói quà, đó là một cặp nhẫn cưới. Lạ thật, em gửi cho tôi nhẫn cưới làm gì? Câu hỏi ấy thôi thúc tôi mở thật nhanh phong thư. Gửi chị – người em yêu! Em đã lừa dối chị. Em xin lỗi! Chính em cũng không thể chấp nhận được việc mình làm. Em biết chị sẽ căm ghét em. Em không dám cầu mong sự tha thứ của chị. Nhưng em cầu xin chị hãy đọc hết lá thư này. Hôm nay là ngày mà đáng lẽ chúng ta đang được ở bên nhau, cùng đi du lịch rồi phải không chị? Và chúng ta sẽ làm một đám cưới thật bí mật, chỉ hai ta thôi là đủ. Đôi nhẫn cưới này em đã mua từ lâu rồi, em đã nghĩ mình sẽ là người cầu hôn chị. Chắc chị sẽ bất ngờ và hạnh phúc lắm! Cứ nghĩ về chị và ước mơ của chúng mình mà em hạnh phúc lắm chị ạ! Em yêu chị nhiều lắm, chị biết không? Em biết mình không thể sống được đến ngày để hưởng hạnh phúc bên chị. Nhưng em muốn làm tất cả vì chị. Em không muốn thấy chị vất vả, quên ăn, quên ngủ ngủ, em cũng không muốn nhìn thấy gương mặt chị thiếu vắng nụ cười. Em đã làm tất cả, kể cả những điều đáng khinh thường nhất. Nhưng vì chị, điều đó sẽ trở nên thật ý nghĩa với em. Chị hãy quên em và bắt đầu cuộc sống mới. Em yêu chị! Mãi mãi…” … Tôi… thực sự tôi không hiểu, tôi không muốn chấp nhận điều tôi đang nghĩ đến. Em đã làm gì? Em không còn tồn tại nghĩa là sao? Như choàng tỉnh cơn mê, tôi vội chạy xe đến nhà em, nơi mà tôi chưa một lần dám đặt chân đến. Lúc đó trời đã chập choạng tối, mọi vật đều chìm trong sợ hãi… Nhưng tôi đã quá chậm trễ, em đã ra đi, mãi mãi… Tôi hận em, em đã biến tôi thành kẻ vô tâm, thành tội đồ, thành kẻ đã phản bội tình yêu của em. Phải, không phải em mà chính là tôi. Làm sao tôi có thể tha thứ cho mình được đây. Tôi không xứng đáng với tình yêu cao thượng ấy. Tôi hận em và hận chính mình. Nhưng tôi biết rằng cả đời này tôi sẽ nhớ về em, sẽ yêu em. Giống như em, tình yêu đó là mãi mãi… Hoài Thu, chị yêu em!

truyện tình yêu của les