truyện bạch tiểu thuần

Thuần tiểu bạch: Thể Loại: Từ Khoá: do thi Đô thị ngôn tình Đô Thị Sinh Hoạt Hậu Cung Sảng Văn: Số Chữ: 448,858: Truyện Convert: 100%: Lượt xem: 32,540: Liên Hệ Mua Text: Free: 181 chương Cần Mua: 119.1k chữ của 35 Chương; Tổng tiền: 31.2k vnđ Bạch Tiểu Thuần chưa dứt lời, đám người chung quanh hít thở dồn dập, những người bị thương lúc trước nhìn hắn chằm chằm. - Hủy Công Giáp Các, lại tổn thương đồng tông, Bạch Tiểu Thuần, ngươi chờ giải thích với quân chủ đi. - Người khác luyện đan tạc lô, tối đa đan toái lô hủy, ngươi lại tận lực làm nó nổ lớn như vậy, chắc chắn là cố ý. Tác giả: Lão Ưng Cật Tiểu Kê Contributor: Hoàng Hi Bình pctrieu0812 Hề Vân Hy Huyền Huyễn Đô Thị Dị Năng Cơ Trí Thiết Huyết Non-CP Truyện Hay Tác Đại Thần Độc quyền BNS Còn tiếp Dịch 2.307.193 Chữ 1907 Chương 110.384 Đọc 73744 Lượt mở vip 798 Đề cử Ngọc Phiếu Đọc từ đầu Lưu truyện Ủng hộ Mở Combo Đề cử Ngọc Phiếu Rated 5.0 stars out of 5 5.0 /5 Vay Tiền Online Banktop. Nguồn truyenfull/nhatniemvinhhang Cuồng ma trộm gà. Bởi vì tu luyện “bất tử trường sinh công”. Ở giai đoạn đầu tiên rất hao tốn dinh dưỡng của người luyện công, nói thẳng ra là có khả năng chết đói. Vì vậy không còn cách nào khác, Tiểu Thuần nhà ta phải đi ăn trộm gà. Mà tại Linh Khuê Tông chỉ có Linh Vĩ Khê là ngon nhất, dùng để bổi bổ thân thể là cực kỳ thích hợp. Chỉ trong vòng tháng mà mấy chục con gà đã biến mất, làm những đệ tử ngoại môn chuyên trách chăm sóc gà, tức đến nghiến răng, nghiến lợi. Kỳ lạ là dù trông coi kĩ lưỡng thế nào, gà vẫn vô thanh vô tức biến mất. Còn Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng béo mấp. Khi bụng dạ đã no thì tâm tình tốt lên hẵn, hắn tiếp tục sự nghiệp nghiên cứu dược sư của mình, khi pháp hiện ra trình độ dược sư của mình đã đè lên đệ nhất mỹ nữ thiên tài luyện dược của tông môn – Chu Tâm Kỳ. Thì hắn đã như nghiện, muốn khoe khoang chiến tích của mình. Số là mỗi lần đứng đầu hắn đều để lại ấn kí của mình trên bia ấn ký, mà không nói cho ai biết cả, ấn kí đó là một con rùa đen thô kệch. Hắn muốn giả dạng thành kẻ thần bí, làm ra vẻ siêu nhiên, vĩ đại nhất, để mọi người phải ngưỡng mộ, tung hô. Hắn thích nhất là lừa phỉnh những tiểu cô nương ngây thơ, để họ tôn sùng, thần tượng mình. Nhưng chính vì vậy, lại đụng chạm đến những đệ tử hâm mộ Chu Tâm Kỳ. Những kẻ này vì lấy lòng mỹ nhân, đều muốn tìm ra quy gia là ai, hung hăng giáo huấn hắn một trận. Làm Tiểu Thuần nhát chết nhà ta phải chột dạ, không dám thừa nhận. Khi Chu Tâm Kỳ tỏ vẻ muốn bắt được cuồng ma trộm gà, hắn còn nhanh nhẹn đứng ra nhận trách nhiệm làm đội trưởng, thề sống thề chết bắt đạo tặc. Vì sợ bị nghi ngờ Tiểu Thuần mở rộng địa bàn hoạt động của mình, hắn sang các toà núi khác để trộm gà. Đến mức thanh danh của cuồng ma trộm gà sớm lan truyền trở thành kẻ thần bí thứ hai sau quy gia. Khi gặp lại được sư huynh của mình, thấy hắn gầy yếu quá mức. Tiểu Thuần không đành lòng, cuối cùng hai kẻ đồng đạo hợp tác với nhau khiến số lượng Linh Vĩ Kê giảm sút thê thảm. Cuối cùng, sau khi luyện tới Bất tử bì tiểu thành, khiến cho mình đồng da sắt. Cùng với việc hắn bị sư phụ mình biết được là cuồng ma trộm gà. Thì sự nghiệp đạo tặc của hắn mới chấm dứt. 2. Cuồng ma nhiệm vụ Nhờ có Thư Hương Đan, Phát Tình Đan, Bạch Tiểu Thuần tiếp nhận những nhiệm vụ liên quan đến hung thú của tông môn cực kỳ thuận lợi. Phương pháp của hắn đơn giản, tà môn nhưng cực kỳ hiệu quả. Hắn tìm kiếm những khu vực sơn cốc thích hợp, ném ra những đan dược thu hút hung thú đến. Thời gian trôi qua, mùi hương Thư Hương Đan cũng dần lan ra. Dần dần, tất cả hung thú trong cả mảnh khu vực lớn này bị kích thích bởi Phát Tình đan, vốn đang phát cuồng, lúc này ngửi thấy mùi Thư Hương đan mà đồng loạt gào rú ngập trời rồi hướng về sơn cốc vội vàng lao đến. Rất nhanh, càng ngày càng có nhiều hung thú chạy như điên mà đến, tựa như thú triều. Sau đó hắn chỉ việc nhàn nhã chém giết thu hoạch nội đan, để lấy điểm cống hiến cho tông môn. Dường như hắn đã lên cơn nghiện, mỗi lần nhận nhiệm vụ đều luyện chế đan dược, sau đó lập tức đi ra ngoài. Mỗi lần như thế đều sẽ có một vài đệ tử phát cuồng lên, cho dù là người tham gia thực hiện nhiệm vụ hay không thực hiện nhiệm vụ, chỉ cần là nơi Bạch Tiểu Thuần đi qua, thì người khác trong khoảng thời gian ngắn cũng đừng nghĩ tới chuyện đi đến đó. Bởi vì quá nguy hiểm… Cuối cùng đám đệ tử nội môn không chịu nổi được nữa, hầu như tất cả các khu vực sơn cốc đều bị nhiễm đan được, khiến cho hung thú đều bị động dục, làm sao có thể tiến hành nhiệm vụ ở nơi như vậy được, không cẩn thận có thể bị đè ra cho thê thảm. Rơi vào đường cùng, mấy trăm đệ tử nội môn Tam sơn đều tập hợp lại, cùng nhau gửi thư lên tông môn, yêu cầu tông môn miễn đi tư cách nhiệm vụ của Bạch Tiểu Thuần… Bắt đắc dĩ, các trưởng lão họp lại và miễn trừ tư cánh nhiệm vụ cho hắn 10 năm. Khiến chuyện này trở thành chuyện quái lạ lần đầu mới gặp. ma luyện dược Luyện chế linh dược chính là niềm hứng thú của Tiểu Thuần. Lý tưởng của hắn là sẽ luyện chế ra Trường Sinh Bất Tử đan, đây là một khát vọng vĩ đại của hắn, thúc đẩy hắn không ngừng mà luyện chế Linh dược. Hắn vì mục tiêu đó đã luyện ra đủ thứ đan dược kỳ lạ, Thư Hương Đan và Phát Tình Đan chẵn qua cũng là sản phẩm lỗi của hắn mà thôi. Sau đoạn thời gian khiến chó gà cũng không yên, hắn yên lĩnh luyện dược trong nửa năm trời. Cả đám trưởng lão cảm khái mừng thầm “Luyện dược là chuyện tốt. Cứ để hắn luyện đi, Luyện dược là an toàn nhất, sẽ không gây ảnh hưởng đến người khác”. Nhưng tất cả đã nhầm Tiểu Thuần nhà ta làm gì đơn giản đến vậy. Chỉ là đám người này còn chưa kịp cảm khái được bao lâu thì vài ngày sau, một tiếng nổ rung trời truyền khắp Hương Vân Sơn, là từ trong động phủ Bạch Tiểu Thuần truyền ra, nổ vang tám hướng, khiến cả đám đệ tử nội môn bị giật mình mà bừng tỉnh. Thậm chí đám đệ tử ngoại môn cũng bị dọa chấn động cả tâm thần. Bạch Tiểu Thuần luyện dược làm nổ Đan Lô. Sau đó cách ba, bảy ngày sẽ có tiếng nổ rung trời chuyển đất. Lần sau nổ to hơn lần trước, khiến Hương Vân Sơn hoàn toàn chấn động, tất cả đệ tử đều đỏ ngầu hai mắt. Một tháng nay, bọn họ không dám tĩnh tâm tu hành, mỗi một lần tu hành đều bị làm cho bừng tỉnh khiến cho tim đập loạn xạ, xuất hiện dấu hiệu hoảng hốt, khiến bọn họ như bị tra tấn, ánh mắt đỏ vằn, cả đám đều sắp không khống chế nổi lửa giận của mình rồi. Rất nhanh, trong đêm khuya, dường như tất cả đệ tử đều xông đến, vẻ mặt mệt mỏi mà đi thẳng tới động phủ của Bạch Tiểu Thuần. Nhìn vẻ mặt cười cười đầy áy náy cam đoan liên tục của Bạch Tiểu Thuần, trong lòng bọn họ đầy bất đắc dĩ. Thái độ Bạch Tiểu Thuần quá tốt như vậy khiến bọn họ cũng không biết làm sao cho phải, nếu thái độ không tốt còn dễ nói, cùng lắm là đánh lớn một trận, nhưng lúc này…chỉ đành cắn răng mà chấp nhận. Nhưng đều dại dột nhất là tin tưởng lời nói của Tiểu Thuần, hắn làm chuyện gì sẽ làm đến cùng không có chuyện từ bỏ. Khi tiếng nổ Đan Lô không còn thì chuyện kinh khủng hơn còn đợi trước mắt mọi người. Trong quá trình luyện chế Linh dược, hắn thất bại nhiều lần luyện chế ra đủ thứ đan dược quái lạ. Và vì không biết tác dụng của những đan dược đó hắn đành đem chúng ra thử nghiệm với các thú nhỏ. Tạo ra con thỏ biết nói chuyện, bắt chước người khác, một đám chim không ngừng tiêu chảy, một bầy khỉ bị động kinh không ngừng run rẩy, còn thêm một đám mèo suốt ngày nấc cụt, nhưng tiếng nấc cụt của bọn chúng như sấm, làm người ta cực kỳ kinh ngạc. Tạo ra một thế giới đầy cổ quái trong gian thạch thất. Và rồi thảm hoạ đã đến, một con khỉ uống đan dược như có linh trí mở cửa thạch thất cho đám động vật đó. Đám thú nhỏ kia không tạo nên ảnh hưởng gì đối với bọn hắn, chỉ có đám chim không ngừng tiêu chảy đang bay trên kia mà thôi, cũng không cách nào tưởng tượng nổi thân thể chúng nó nhỏ như vậy mà lại có thể chứa nhiều phân chim đến thế… Còn có con thỏ kia, lúc đầu chỉ biết ba câu nói, nhưng dần dần, nó càng ngày càng nói nhiều, học càng thêm nhiều động tác. Cuối cùng, ngay cả thanh âm của nó cũng trở nên cực lớn, gần như gào thét xé họng. “Trời ạ, đây là cái gì!” “Ngươi thấy gì không, con thỏ còn biết nói chuyện!” “Bạch Tiểu Thuần, đây nhất định lại là do ngươi làm ra!” “Ta nói nhỏ cho ngươi biết a, hôm qua ta nhìn thấy Chu trưởng lão cùng với chim phượng của lão đó, còn trong một căn phòng, còn có âm thanh cổ quái trong đó truyền ra…” “Chu Tâm Kỳ sư tỷ, còn có Đỗ Lăng Phỉ sư tỷ, dù cho Bạch Tiểu Thuần có ngăn cản, Hứa Bảo Tài ta nhất định cũng sẽ đoạt được các người!” “Hầu Vân Phi sư huynh thật là xấu xa, không được nha…a…đây là cái gì, ta nhìn thấy mấy con khỉ này vậy mà không ngừng run rẩy đấy!” “Mị Hương sư muội, không phải Lý Thanh Hậu ta bạc tình bạc nghĩa. Đợi tu vi ta đột phá, bước vào Kim Đan, nhất định sẽ kết đạo lữ cùng nàng!” “Ha ha, đan dược này không tệ. Bạch Tiểu Thuần ta thật sự quá lợi hại đi, đến con thỏ này vậy mà cũng biết nói chuyện.” Con thỏ này không ngừng chạy, lời nó nói càng ngày càng thêm nhiều. Mà lỗ tai nó hết lần này đến lần khác đều rất linh, chỉ cần nghe được lềện lặp lại nói ra như đúc. Dần dần, sắc mặt không ít người đều đại biến, bởi vì con thỏ đáng chết này có lỗ tai quá thính, cơ hồ như đem toàn bộ bí mật của đám đệ tử nói ra hết, còn chỉ mặt gọi tên. Có thể hết lần này tới lần khác gây chuyện nhưng đều là không cố ý, khiến trong lòng tất cả mặt mọi người đều đầy bi thiết, đối với sự kinh khủng của Bạch Tiểu Thuần, bọn họ được cảm thụ một cách trực tiếp nhất rồi! Các đạo hữu nếu muốn tìm truyện hơi lạ lạ, quái quái để đọc giải đọc thử bộ truyện Đảo Kiến 2 votes Article Rating Nguồn truyenfull/nhatniemvinhhang “Bái kiến Bạch sư thúc.” Bạch Tiểu Thuần bất chợt khựng người lại, hai mắt lóe sáng, đưa tay túm tên đệ tử ngoại môn kia lại. “Ngươi vừa gọi ta là gì?” “Bạch sư thúc a, người là sư đệ của Chưởng môn, đệ tử…tất nhiên đệ tử phải gọi người là Bạch sư thúc a.” Tên đệ tử ngoại môn kia bất giác sững sờ, tranh thủ nói tiếp. Bạch Tiểu Thuần buông tay ra, hào quang trong mắt trở nên sáng rực lên, tim hắn đập thình thịch, lúc này hắn mới phát hiện ra thân phận hắn lúc này cũng không quá tồi tệ, bối phận hắn lớn đến dọa người a… Hắn liếm liếm lấy môi, chợt cười to, tiếng cười vang vọng dọa cho vị đệ tử ngoại môn kia phải lùi về phía sau, ngơ ngác không hiểu Bạch Tiểu Thuần chợt phát điên vì chuyện gì. Bạch Tiểu Thuần tranh thủ thu lại tiếng cười, rồi ho khan một cái, bày ra một bộ dáng tiền bối, hướng về đối phương khẽ gật đầu. Rồi hắn không hề đi tìm Trương Đại Bàn nữa, mang theo một lòng đầy mong chờ mà đi về khu vực giao nhận nhiệm vụ của tông môn. Bởi vì… nơi đó là nhiều người nhất. Bạch Tiểu Thuần là một người cực giỏi về việc phát hiện ra niềm vui thú từ bất cứ chuyện gì… Giờ phút này hắn liền phát hiện ra niềm vui thú khi mình là sư đệ của chưởng môn, vì vậy mà cao hứng bừng bừng, nghênh ngang đi trên sơn đạo trong tông môn. bạch tiểu thuần hào hứng thành bạch sư thúc Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, sửa sang lại y phục thoáng qua một chút, bày ra bộ dạng tiền bối, cái cằm nhỏ hất lên, chắp tay sau lưng chậm rãi đi tới gần. Gần như ngay khi hắn vừa mới xuất hiện thì lập tức đã có người phát giác ra, nhất là đám đệ tử ngoại môn ở ngay trước hắn, vốn là đang thảo luận về nhiệm vụ nhận được, nhưng khi ánh mắt quét qua Bạch Tiểu Thuần thì đều sửng sốt một chút. “Là Bạch… sư thúc. Bái kiến Bạch sư thúc.” “Bái kiến Bạch sư thúc!” Bọn hắn vội vàng hướng về phía Bạch Tiểu Thuần ôm quyền. Lời nói truyền ra làm cho càng nhiều người thấy được Bạch Tiểu Thuần, vì vậy mà rất nhanh, gần như tất cả đệ tử ngoại môn ở nơi đây đều lục tục đi tới bái kiến Bạch Tiểu Thuần. “Mọi người vất vả rồi.” Bạch Tiểu Thuần nghe một câu Bạch sư thúc kia mà mở cờ trong bụng, vì vậy mà hướng về phía mọi người mỉm cười chào hỏi, chắp tay sau lưng, đi thẳng về phía trước. Đặc biệt là mấy chấp sự ở phòng nhiệm vụ này, sau khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần cũng đều vội vàng đứng dậy, nhất thời bái kiến, khiến cho toàn bộ phòng nhiệm vụ đều ngừng hoạt động. Cảnh tượng này làm cho Bạch Tiểu Thuần lại càng kích động rồi. “Các ngươi cứ tiếp tục, không cần phải để ý tới ta. Ta hôm nay thay chưởng môn sư huynh tới nhìn xem đệ tử ngoại môn của Linh Khê Tông ta một cái.” Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần đang nhanh cười như nở hoa rồi. Hắn vừa nói như vậy, lập tức đám đệ tử ngoại môn ở bốn phía lại một lần nữa bái kiến một phen. Mà ngay cả mấy trưởng lão của phòng nhiệm vụ, cũng đều đi ra ngoài, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần nhẹ gật đầu. Bạch sư thúc Bạch Tiểu Thuần Nhưng hết lần này đến lần khác… Mặc dù Bạch Tiểu Thuần nói không muốn mọi người để ý đến hắn, nhưng hắn lại không có rời khỏi nơi này, mà đi lại ở trong đám người, gặp ai cũng mỉm cười gật đầu. Những nơi hắn đi qua, ba chữ Bạch sư thúc kia, không ngừng từ miệng của từng tên đệ tử ngoại môn truyền ra. Thậm chí có người còn nói tới hơn mười lượt… Thời gian dần trôi qua, thần sắc mọi người đều có chút cổ quái, nhìn ra được cái tên Bạch Tiểu Thuần này đi tới nơi đây, chính là muốn nghe người ta gọi hắn là Bạch sư thúc… Bạch Tiểu Thuần thấy tốt thì nhận, hướng về phía mọi người phất tay, nghênh ngang rời khỏi. Phòng nhiệm vụ lúc này mới lại một lần nữa khôi phục hoạt động. “Cái thân phận này lợi hại a.” Con mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, cho tới tận lúc trưa, điều này vẫn làm cho hắn cảm thấy sung sướng cả về thể xác lẫn tinh thần. “Đệ tử quang vinh, sư đệ chưởng môn, cái thân phận này, chẳng phải nói lên từ nay về sau ở trong tông môn, không có ai dám trêu chọc ta nữa rồi?” Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền cười lên ha ha, vội vàng chạy tới Vạn Dược các. Hắn lề mề ở chỗ này cả buổi, đến khi thần sắc của mọi người dần dần trở nên cổ quái, hắn mới lưu luyến rời khỏi. Mặc dù đã là hoàng hôn, nhưng hắn lại không biết mỏi mệt, đi tới chỗ ở của phần đông đệ tử ngoại môn. Bạch Tiểu Thuần lại thêm một lần cảm nhận được thân phận huy hoàng, nhìn đám đệ tử ngoại môn bái kiến, mà mở cờ trong bụng. Cho đến lúc đêm khuya, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn mà rời đi. Trên đường đi ngang qua nơi chăn nuôi Linh Vĩ Kê, hắn tiện đường liền đi tới. Không lâu sau, từng trận âm thành bái kiến Bạch sư thúc lại một lần nữa truyền ra. Lúc hắn rời khỏi, ở trong tay còn mang theo hai con Linh Vĩ Kê. “Đây chính là chỗ tốt của thân phận a. Trước kia ta ăn gà cần phải đi trộm, bây giờ thì trực tiếp lấy đi. Hừ hừ, chưởng môn là sư huynh của ta, ai dám chọc.” Bạch Tiểu Thuần một đường ngâm nga tiểu khúc, dương dương đắc ý đi về chỗ ở. Sáng sớm ngày hôm sau, mặt trời vừa mọc, Bạch Tiểu Thuần tinh thần vô cùng phấn chấn bò dậy, sửa sang lại y phục thoáng một phát, đứng trước gương đồng bay ra rất nhiều bộ dáng. Cho đến khi lựa chọn được một cái tư thế mà hắn cảm thấy phù hợp với thân phận nhất thì mới đi ra ngoài. Hắn nghiễm nhiên đem loại chuyện này, trở thành…sự nghiệp… Lần này hắn không có đi tới chỗ phòng nhiệm vụ nữa, mà là đi tới những nơi có nhiều người khác của Hương Vân Sơn, thậm chí còn đi xem một hồi Hương Vân Sơn tiểu bỉ… Cả ngày này, hắn đã nghe được vô số tiếng xưng hô Bạch sư thúc. Bạch Tiểu Thuần có một loại cảm giác như đắc đạo thành tiên, vẻ mặt rất hưng phấn. Vì vậy mà… Ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ năm… Hắn liên tiếp đi bộ như thế trong hơn mười ngày. Đến cuối cùng, gần như toàn bộ đệ tử ngoại môn của Hương Vân Sơn ít nhất mỗi người đều đã xưng hô qua mấy mươi lần Bạch sư thúc. Mọi người đối với Bạch Tiểu Thuần đã muốn phát điên rồi. Gọi một đứa bé là sư thúc một lần thì cũng thôi, nhưng nhiều lần thì bọn hắn càng ngày càng buồn bực. Cuộc sống như vậy, Bạch Tiểu Thuần mỗi ngày qua đều thấy phi thường phong phú. Hắn thực tế rất ưa thích gặp được người quen, mỗi lần gặp được đều tiến lên chào hỏi… Hơn mười ngày sau, đệ tử ngoại môn của Hương Vân Sơn, gần như khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần thì đều giả bộ như không nhìn thấy được. Chuyện này làm cho Bạch Tiểu Thuần thấy không vui, vì thế mà càng thêm chủ động. “Ai nha, bổn tọa nhìn ngươi thế nào lại thấy quen mắt như vậy. Tới đây, ngươi nhắc lại cho ta thoáng một phát, chúng ta có phải là đã gặp qua hay không a.” Bạch Tiểu Thuần tóm được một người lúc trước hâm mộ Chu Tâm Kỳ. Gã đệ tử ngoại môn này mặt như đưa đám, bị Bạch Tiểu Thuần kéo đến một bên tâm sự trong suốt một nén nhang. Cho đến khi gã đệ tử này liên tục nói ra hơn ba mươi lần Bạch sư thúc, Bạch Tiểu Thuần mới cảm thấy thỏa mãn mà để cho gã đệ tử này mặt ủ mày chau rời đi. Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy rất nhiều người đều muốn trốn mình, thì cảm thấy có lẽ mình càng phải chủ động hơn một ít. Vì vậy trong những ngày sau đó, hắn đều ho khan một tiếng nhắc nhở đối phương rằng mình đang có mặt. Thời gian cứ như vậy trôi qua. Lại thêm một tháng, toàn bộ Hương Vân Sơn, cái từ Bạch sư thúc này đã trở thành một cái cấm kị, làm cho tất cả mọi người khi nghĩ tới, thì đều liên tục cười khổ. Một tháng sau, đệ tử ngoại môn trên Tử Đỉnh Sơn đều muốn điên rồi. Một tháng này, Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, đã khiến cho bọn họ biết cái gì gọi là đem chuyện làm sư thúc trở thành sự nghiệp. Bọn hắn phát hiện, vô luận là ở bất kỳ chỗ nào, chỉ cần là ở trên Tử Đỉnh Sơn thì đều sẽ thấy một tên thiếu niên trắng tinh, thân hình có chút nhỏ gầy, trên mặt lộ ra đắc ý muốn che giấu, nhưng lại không che giấu được, đi lại nghênh ngang. Gặp người liền ho khan một tiếng, nếu có người không biết hắn, thì hắn còn chủ động đi giới thiệu về bản thân. Ba chữ Bạch sư thúc kia bọn hắn đều đã nói đến sắp rách cả miệng, nhưng hết lần này đến lần khác… Bọn hắn không có biện pháp. Bạch Tiểu Thuần là sư đệ của chưởng môn, bối phận vượt qua tất cả đệ tử. Nếu như có đệ tử nào dám bất kính với hắn, thì như vậy cũng chính là xúc phạm môn quy. Cuối cùng, cũng may là mọi người tìm được Trương Đại Bàn, để cho Trương Đại Bàn ra mặt khuyên bảo. Đến lúc này mới tiễn đưa được Bạch Tiểu Thuần giống như tổ tông này đi, đi tới… Thanh Phong Sơn. Lại qua một tháng, đệ tử của Thanh Phong Sơn… Cũng đều điên rồi. Các đạo hữu nếu muốn tìm truyện hơi lạ lạ, quái quái để đọc giải đọc thử bộ truyện Đảo Kiến Một đêm này, toàn bộ Đông Lâm Thành đã được giới nghiêm, toàn bộ các gia tộc tu chân được điều động, nghiêm mật truy tìm, đồng thời Bạch Tiểu Thuần cùng với Đỗ Lăng Phỉ cũng đã rời khỏi Đông Lâm như giải thích của Đỗ Lăng Phỉ thì do nhiệm kỳ của nàng sắp kết thúc, nên coi như có trở về tông môn sớm thì cũng không có vấn đề gì, vì vậy bồi tiếp Bạch Tiểu Thuần cùng một chỗ trở lại tông trời đêm, tinh tú lốm đốm đầy trời, trăng sáng treo cao. Bạch Tiểu Thuần cùng với Đỗ Lăng Phỉ ngồi ở trên một đỉnh núi, nhìn lên trăng sao ở trên bầu trời. Ánh trăng chiếu xuống khiến cho gương mặt xinh đẹp của Đỗ Lăng Phỉ trở nên đặc biệt mỹ lệ. Nàng mỉm cười nhìn Bạch Tiểu Thuần, nghe Bạch Tiểu Thuần kể về những chuyện đã xảy ra với hắn trong những năm hai người không gặp nhau.“Tiểu Đỗ Đỗ, ngươi không biết, những người của bờ Nam kia vậy mà cầm đá ném ta, đánh ta đau quá...”“Những con rắn ở Vạn Xà Cốc kia cũng không phải là ta cố ý a. Chẳng qua là ta muốn làm cho bọn chúng biến thành đáng yêu hơn một chút...”“Còn có con thỏ đáng chết kia, Tiểu Đỗ Đỗ ngươi sau khi trở lại tông môn nếu như nhìn thấy thì nhất định phải nói cho ta biết!”“Nhưng kẻ ở bờ Bắc kia quá khi dễ người. Nhớ ngày đó mình ta lẻ loi hiu quạnh đi tới bờ Bắc, ai cũng không dám đắc tội, phải co lại mà đối nhân xử thế. Thế nhưng mà bọn hắn còn không buông tha ta...” Bạch Tiểu Thuần kể về những chuyện cũ đã xảy ra ở Linh Khê Tông, Đỗ Lăng Phỉ ở bên cạnh khi thì ôn nhu an ủi, khi thì che miệng cười khẽ, trong mắt vừa vặn lộ ra sùng bái và ngạc nhiên, khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng nói hăng bất quá Đỗ Lăng Phỉ đã nhiều lần kháng nghị với cái xưng hô Tiểu Đỗ Đỗ này, nhưng lại không có tác dụng. Nàng càng kháng nghị thì Bạch Tiểu Thuần lại càng gọi như thế.“Tiểu Đỗ Đỗ, Tiểu Đỗ Đỗ, Tiểu Đỗ Đỗ...”Đỗ Lăng Phỉ vỗ nhẹ cái trán, bất đắc dĩ thở tới lúc đêm khuya. Hai người tìm được một cái động phủ ở trên đỉnh núi này. Ở bên trong động phủ, khi mà Bạch Tiểu Thuần ngồi xuống thì đột nhiên có một cỗ gió nhẹ thổi tới. Nhưng quỷ dị là ngọn gió này nhẹ nhàng thổi lên sợi tóc của cả Bạch Tiểu Thuần và Đỗ Lăng Phỉ, nhưng Bạch Tiểu Thuần lại không nhìn thấy được chút Lăng Phỉ mở mắt ra, nhìn thoáng qua Bạch Tiểu Thuần ở bên cạnh, trầm mặc một hồi lâu, trong mắt lộ ra phức tạp và phiền muộn. Khi đi ra ngoài động phủ, nàng ngẩng đầu nhìn hừng đông ở phía xa xa. Gió thổi bay lọn tóc của nàng, Đỗ Lăng Phỉ nâng tay phải lên, theo bản năng muốn đem mấy sợi tóc vén qua sau nháy mắt khi hai tay của nàng chạm vào tóc, những sợi tóc kia rõ ràng lại xuyên qua ngón tay của nàng, lơ lửng mà qua. Đỗ Lăng Phỉ yên lặng nhìn xem ngón trỏ lúc này đã mơ hồ, vẻ phức tạp trong mắt lộ ra càng nhiều. Đỗ Lăng Phỉ dùng sức nắm tay lại, vẻ mơ hồ trên ngón tay nháy mắt đã biến mất. Nàng kéo sợi tóc, nhẹ giọng thì thào.“Thời gian, không còn nhiều...”Hồi lâu, Đỗ Lăng Phỉ mang theo phiền muộn quay trở lại động phủ. Nàng nhìn Bạch Tiểu Thuần, nhu thuận ngồi xuống bên cạnh hắn, tựa vào bờ vai của hắn, hai mắt nhắm nghiền, trên mặt lộ ra bộ dáng tươi cười phát ra từ nội gian đảo mắt đã trôi qua ba ngày. Đối với Bạch Tiểu Thuần thì ba ngày không tính là cái gì, hắn tưởng tượng ra cảnh sau khi quay trở lại tông môn, Thiên Đạo Trúc Cơ của mình nhất định là có thể làm cho vạn người nhìn chăm chú. Mỗi một lần nghĩ tới đều vô cùng phấn chấn, chỉ hận không thể lập tức quay Đỗ Lăng Phỉ thì hình như muốn làm cho cuộc hành trình này chậm lại một chút, nhưng khi nhìn thấy vẻ hưng phấn của Bạch Tiểu Thuần, nàng chỉ mỉm cười yên lặng. Sau ba ngày, nhờ có Bạch Tiểu Thuần tu vi Trúc Cơ chống đỡ mà khoảng cách giữa bọn họ và Linh Khê Tông đã càng lúc càng đêm khuya của ngày thứ ba, khi mà khoảng cách Linh Khê Tông chỉ còn một ngày đi đường, Đỗ Lăng Phỉ đưa ra ý muốn nghỉ ngơi một chút. Hai người tìm được một động phủ ở trong một ngọn núi. Ở trong này, Bạch Tiểu Thuần nói về những nguy hiểm mà mình trải qua ở trong Vẫn Kiếm thế giới, nói mãi, hắn cảm thấy có chút buồn ngủ, bất tri bất giác đã ngủ thiếp phía hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có ngọn lửa ở trong động phủ phát ra âm thanh tí tách. Ánh lửa chiếu rọi động phủ lúc sáng lúc tối. Bầu trời ở bên ngoài là một màu đen kịt, rất yên Lăng Phỉ nhìn ánh lửa. Hồi lâu, nàng quay đầu ngóng nhìn Bạch Tiểu Thuần đang ngủ say, trong mắt lộ ra vẻ nhu hòa, lại càng có hồi ức, mà không để ý tới vào lúc này, thân thể nàng đã bắt đầu mơ một lúc lâu, Đỗ Lăng Phỉ than nhẹ. Sau khi nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái thật sâu, nàng run run đứng dậy, lại quay đầu nhìn Bạch Tiểu Thuần một lần nữa. Nhìn hắn lúc ngủ say mà khóe miệng vẫn còn mang theo vẻ tươi cười, giống như đang gặp giấc mộng đẹp gì đi tới bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn một cái. Đến khi quay người, thần sắc mang theo kiến quyết và quyết đoán, đi ra khỏi động mắt khi nàng vừa đi ra khỏi động phủ, khoảng không ở bên ngoài động phủ lập tức vặn vẹo, có chín đạo hư ảnh mơ hồ xuất hiện. Bất cứ một cái nào trong chín đạo hư ảnh này đều thần bí khó lường, vô cùng quỷ dị. Thậm chí khi bọn hắn xuất hiện còn khiến cho hư vô bị ảnh hưởng mà biến giờ phút này, chín hư ảnh thần bí quỷ dị kia thế mà lại đang hướng về phía Đỗ Lăng Phỉ cúi đầu thật sâu, giống như là tôi tớ, cực kỳ cung kính.“Tiểu tổ, sự tình ngài nhắn nhủ đã được hoàn thành. Tất cả mười một người đều ở chỗ này.” Một cái bóng đen ở trong đó phát ra âm thanh khàn khàn, giống như từ vô số năm tháng trước truyền đến. Khi lão phất tay, bên người bất ngờ xuất hiện mười một cái đầu lâu. Trên gương mặt của mười một cái đầu lâu này đều lộ ra sợ hãi trước đó chưa từng có, giống như chớp mắt trước khi tử vong đã thấy được hình ảnh không thể tưởng tượng nổi, khó có thể tin đến cỡ hắn chính là tất cả ám tử không rõ lai lịch ở bên trong Đông Lâm Thành, đều tiếp nhận nhiệm vụ ám sát Bạch Tiểu Lăng Phỉ không để ý đến mấy cái đầu lâu và chín hư ảnh ở bốn phía kia. Nàng quay người nhìn Bạch Tiểu Thuần đang ngủ say ở trong động phủ, rất lâu. Nàng nhẹ giọng thì thào.“Tất cả những gì ở Linh Khê Tông đều là hư ảo, duy chỉ có sự tình ngoài ý muốn ở Lạc Trần sơn mạch kia là chân thật.”“Ta đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng lại không có vui vẻ, mà chỉ có sự áy náy đối với ngươi... Bạch Tiểu Thuần, thật xin lỗi.” Dường như trong mắt Đỗ Lăng Phỉ có nước mắt chảy xuống. Nhưng khi những giọt nước mắt này rơi xuống khỏi gương mặt lại trở thành tro bụi, hoàn toàn tiêu biến.“Tiểu tổ, lão tổ vì ngài mà tạo nên khối phàm thân này, không cách nào duy trì được quá lâu. Người sai bảo chúng ta đến đây là vì tiếp dẫn ngài. Phải chăng đã nên trở về?” Một người đứng ở chính giữa trong chín hư ảnh thần bí ở bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ cung kính mở miệng, giọng nói phiêu hốt bất định, bóp méo bốn Lăng Phỉ trầm mặc, lại nhìn thoáng qua Bạch Tiểu Thuần đang ngủ say một lần nữa. Nàng khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ mệt mỏi. Khi quay người thì thân hình đã chậm rãi tiêu tán, cuối cùng hóa thành một sợi khói xanh, biến mất cùng với chín hư ảnh kia...Mà mười một cái đầu lâu kia, khi bọn hắn biến mất thì cũng đồng thời hóa thành tro sớm ngày hôm sau, khi ánh mặt trời chiếu xuống đại địa, rọi vào bên trong động phủ, cũng là lúc Bạch Tiểu Thuần mơ mơ màng màng mở mắt ra.“Tiểu Đỗ Đỗ, ta muốn uống nước...” Bạch Tiểu Thuần ngáp một cái, đáy lòng cũng có chút kinh ngạc. Kể từ khi tu hành cho đến nay, hắn cũng rất ít khi đi ngủ, lại càng không cần phải nói laai như lần này. Lúc này hắn vuốt mắt, khi đứng dậy thì đã không thấy được Đỗ Lăng Tiểu Thuần không quá để ý, bước ra ngoài động phủ đón ánh nắng, duỗi lưng một cái.“Nhất định là trong khoảng thời gian này quá mệt mỏi, vì vậy mà ngủ thiếp đi. Tuy nhiên một giấc ngủ này cũng thật ngon a.” Bạch Tiểu Thuần thở sâu, chỉ cảm thấy tinh lực vô cùng dồi dào, giống như là khắp toàn thân từ trong ra ngoài đều lộ ra vô tận sinh cơ. Mà chín tầng Linh Hải ở trong cơ thể hắn lúc này cũng đã hoàn toàn biến thành màu vàng, ngưng tụ thành Thiên Đạo Trúc tức của hắn không còn nội liễm mà đã có thể thu phát tùy ý. Linh lực trong cơ thể cực kỳ hùng hậu. Tựa như mỗi lần hít thở đều có thể nghe được bên trong cơ thể truyền ra âm thanh kinh đào hải loại cảm giác này khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đã rất lâu không có được thư thái như vậy rồi. Hắn dứt khoát ngồi xuống ở bên cạnh, làm quen với Thiên Đạo Trúc Cơ có chứa một tia khí tức Thiên Đạo ở trong cơ thể, đồng thời cũng đợi Đỗ Lăng Phỉ trở một lúc lâu sau, Đỗ Lăng Phỉ thế mà vẫn không trở về. Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, đáy lòng có chút lo lắng.“Sao mà vẫn không trở về?” Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, lấy ra ngọc giản truyền âm cho Đỗ Lăng Phỉ, nhưng lại giống như đá chìm đáy biển, không có chút nào đáp lại.“Không đúng!” Bạch Tiểu Thuần lập tức đứng dậy, bắt đầu tìm kiếm bốn phía. Nhưng cho đến tận lúc hoàng hôn, hắn đã tìm mọi chỗ khắp bốn phía mà vẫn không tìm được bất cứ một cái dấu vết gì để lại... Đỗ Lăng Phỉ, dường như đột nhiên... biến mất!Bạch Tiểu Thuần lại càng sốt ruột, trong lòng thấp thỏm, đồng thời lại càng có một ít dự cảm chẳng lành. Sắc mặt của hắn trắng bệch, trong mắt lộ ra tơ máu, lại tiếp tục tìm kiếm.“Tiểu Đỗ Đỗ, ngươi ở đâu!”“Đỗ Lăng Phỉ, ngươi đi đâu rồi!!”“Đỗ Lăng Phỉ...” Bạch Tiểu Thuần liên tục tìm kiếm suốt bốn ngày. Trong bốn ngày này, hắn đã tìm khắp toàn bộ khu vực bốn phía xung quanh, cho đến khi tóc tai bù xù, vô cùng tiều tụy, cũng vẫn không tìm được Đỗ Lăng Phỉ.“Tiểu Đỗ Đỗ, ta đã làm điều gì sai a. Ngươi không cần phải né tránh ta, ngươi nói cho ta biết!”“Đỗ Lăng Phỉ, ngươi ra đây!”“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!” Bạch Tiểu Thuần giống như phát điên. Hô hấp của hắn dồn dập, cuối cùng trở về bên trong động phủ, cẩn thận tìm kiếm từ đầu đến cuối, thế nhưng vẫn không thu được biết tại sao, tim của hắn lại đau nhói, giống như bị xé rách. Loại cảm giác trống vắng này hắn chưa từng có. Hắn nắm lấy ngực, sắc mặt trắng bệch, cẩn thận hồi tưởng lại. Khi nhớ tới chuyện mình vô duyên vô cớ ngủ say thì tim hắn cũng dần dần trầm xuống, trong mắt lộ ra mờ chí rất lâu mà Bạch Tiểu Thuần còn không có trở về, khiến cho tông môn phải phái người đi tiếp ứng. Hầu Vân Phi dẫn đội, còn có cả đệ tử hai bờ Nam Bắc. Thậm chí cả Lý Thanh Hậu cũng bọn hắn tìm được Bạch Tiểu Thuần, nhìn thấy chỉ là một thân ảnh đang ngồi ở bên ngoài động phủ, con mắt đỏ hồng, thần sắc tiều tụy, cả người đã gầy hốc hác đi, bộ dạng ngây ngẩn giống như điên rồ.“Tiểu Thuần, ngươi sao thế!” Đây là lần đầu tiên Lý Thanh Hậu nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần có bộ dáng nhự vậy, lập tức đau lòng, bước nhanh đến hình Bạch Tiểu Thuần run lên, nhưng trong mắt vẫn là mờ mịt, quay đầu nhìn Lý Thanh Hậu ở trước mặt, thì thào nói nhỏ.“Lý thúc, Đỗ Lăng Phỉ... biến mất rồi.”

truyện bạch tiểu thuần